Chương 8
Edit + Beta: Mẩu
Vọng Hi nhớ tới một lần nói chuyện cùng Tiêu Trì hồi cấp
ba.
Đó là đêm Giao thừa năm ba, Vọng Hi ở nhà làm đề, bị
Tiêu Trì mạnh mẽ lôi ra khỏi cửa đi chơi, gọi mĩ miều là “Thích hợp thả lỏng”.
Tiêu Trì đưa cô đến một cái sân thượng, anh mang theo
rất nhiều rượu và BBQ nướng.
Vọng Hi nói: “Ông mang nhiều đồ vậy là để chuẩn bị mở
party hay gì?”
Tiêu Trì nhếch miệng cười nói: “Chỉ mở party với bà
thôi.”
Một buổi đó, trái tim Vọng Hi đập đặc biệt nhanh.
Từ sân thượng nhìn lại, vừa lúc thấy được từng đoá
pháo hoa sáng lên trên màn đêm đen.
Chúng vươn lên từ mặt đất, đến độ cao nhất định nở rộ,
tạo ra đủ loại hình dáng.
“Này —” Tiêu Trì truyền một chén rượu qua.
Vọng Hi: “Tôi cũng không uống đâu.”
Tiêu Trì nghe vậy gãi đầu: “Ừ nhỉ, tôi quên mất. Nhìn
bà có vẻ sẽ không uống thật, vậy bà uống gì nào? Tôi xuống đi mua cho nà.”
Vọng Hi lắc đầu: Không cần đâu, tôi không
khát.”
Nói là nói vậy, nhưng chỉ có hai người xem pháo hoa
nói chuyện phiếm với nhau, Vọng Hi vẫn không nhịn được uống mấy hớp.
Ban đầu chỉ là nếm thử xem vị thế nào, sau lại thấy
như uống sắp nghiện luôn, cứ thế một lúc chai rượu liền thấy đáy.
Vọng Hi thường không uống rượu bia, cho dù là bia độ
thấp nhất, uống xong kiểu gì cũng say.
Cô ngây người nhìn lên bầu trời sao.
Tiêu Trì hỏi cô: “Bà nhìn gì thế?”
Bỗng dưng Vọng Hi cúi đầu, đối diện với tầm mắt Tiêu
Trì, nhỏ giọng mở miệng: “Tiêu Trì, ông nói xem trong biển có sao hay không?”
Tiêu Trì nhìn cô gái trước mặt, hai má cô đã phiếm hồng
đỏ ửng, ánh mắt mê ly.
Anh cười trả lời: “Quả nhiên là uống say chuếnh choáng
rồi đúng không, làm sao mà trong biển có sao được chứ.”
Vọng Hi dời tầm mắt ra phía trước: “Thế
ông thử nói xem vì sao mặt
biển luôn chợt loé đi?”
“Đó là chiết
xạ ánh sáng mà!”
“Không,
không phải”, Vọng Hi lắc đầu, sau đó lại nghiêm túc nói, “Là trong biển có sao
đó.”
Tiêu trì
nhìn cô.
Vọng Hi
nói: “Bởi vì biển sâu và sao trời vẫn luôn yêu nhau, cho nên dù họ cách xa cả vạn
dặm, trong biển sâu vẫn luôn có bóng dáng của sao trời.”
Tiêu Trì sửng
sốt, sau đó giơ tay xoa đầu cô: “Hôm nay bà bị làm sao vậy? Tự dưng văn nghệ lừa
tình thế?”
Vọng Hi
không nhìn anh, chỉ cúi đầu nói thầm: “Giống như tôi vậy…”
Tiêu Trì
không nghe rõ: “Gì cơ?”
Vọng Hi ngẩng
đầu, nhìn thẳng mắt Tiêu Trì, giọng nói có chút ngây ngốc: “Tiêu Trì, ông xem
trong mắt tôi có gì đi?”
Hô hấp Tiêu
Trì lạc một nhịp, trong mắt Vọng Hi? Trong mắt cô bây giờ, có anh.
Vọng Hi dời đầu, nói: “Trong mắt tôi, có biển sâu và
sao trời.”
Tôi lấy mình làm biển sâu, lấy cậu làm sao trời. Khoảng
cách giữa biển sâu với ngôi sao cũng như tôi và cậu, xa cách vạn dặm, tính
không ra.
Tôi giống biển sâu, nó yêu ngôi sao, tôi yêu cậu.
Sao trong biển, cậu trong tôi.
Tiêu Trì, cậu ở trong lòng tôi.
_________________________________________
Mẩu: À á à, bắt quả tang trẻ vị thành niên uống rượu khi chưa đủ tuổi nhá.
Phát hiện
ra đẳng cấp tỏ tình mới, đỉnh thực sự chứ :”))
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét