Ohh sự chú ý của bạn đã va phải vào cái Chú ý này ~

Mọi bản edit đều dựa trên QT và vài nguồn raw khác nhau, tôi là điển hình một chữ tiếng Trung bẻ đôi cũng không biết, chỉ đảm bảo 50-70%, còn lại là chém thêm theo lý giải bản thân. Chắc chắn còn nhiều sai sót mọi người cứ thoải mái chỉ ra, nhưng mà toxic thì thôi-

Chữa bug - Chương 6

Chương 6:

Edit + Beta: Mẩu


Cảnh Tây đột nhiên nghe thấy giọng nói này, hơi khựng lại một chút, ngữ khí không đổi: “Đoàn tổng lại khiêm tốn rồi, cả Tinh vực đều biết anh lợi hại, đừng nói là một tuần, đợi thêm cả tháng nữa cũng chẳng có chuyện gì ấy chứ.”

Chủ tịch Đoàn: “Chuyện này không có tỉ luận thuận với trình độ lợi hại.”

Nhân viên nhận được ánh mắt của anh, lại gần phổ cập khoa học: “Đúng vậy, chuyện đó không có liên quan gì quá lớn tới thể chất Dị Lang.”

“Tôi không nói về thể chất, ý tôi là tôi cảm thấy Chủ tịch Đoàn có đầy đủ tự tin”, Cảnh Tây nói, “Anh tra thử vòng tay của anh ấy đi, tôi khẳng định anh ấy vẫn còn khoẻ mạnh lắm.”

Nhân viên gần đây vẫn luôn phụ trách đo lường ghi chép tình trạng hoocmon ho khan: “...Vẫn có chút dao động.”

Anh ta quay lại đề tài ban đầu, dò hỏi đối phương có lúc nào rảnh.

Cảnh Tây cũng sảng khoái: “Bây giờ đang rảnh, vậy trò chuyện luôn đi.”

Nhân viên bất đắc dĩ: "Không được."

Cảnh Tây: "Lý do?"

Nhân viên giải thích: “Chúng tôi cần quan sát biến hoá trong hoocmon của Chủ tịch Đoàn lúc gặp mặt cậu, để còn đưa ra kiến nghị thích hợp nữa.”

Cảnh Tây call công nhân thiểu năng trí tuệ, biết thật sự phải làm vậy, còn cần song phương kí kết thoả thuận gì đó, ‘ồ’ lên: “Vậy thì dễ thôi, máu lần trước tôi để lại dùng hết chưa nhỉ?”

Nhân viên: "Chưa."

Cảnh Tây: “Mấy người lấy một chút qua đấy, bọc trong da nhân tạo để trước mặt ngài ấy, sau đó chúng ta call video, coi như là mặt đối mặt.”

Nhân viên: "..."

Ý tưởng này cũng thiên tài ghê á, anh ta lặng lẽ liếc sang bên người Chủ tịch Đoàn.

Ánh mắt lạnh nhạt của Đoàn Trì hiện lên một chút ý cười: “Không cần máu, call video đã.”

Cảnh Tây rất hài lòng.dgbỵu

Bởi vì suy nghĩ đến việc làm nhiệm vụ xong còn phải rời thế giới này, cậu liền chủ động gặp mặt giải quyết vấn đề vị phật sống này.

Ba phút sau, Đoạn Trì cùng nhân viên mang theo kính thực tế ảo tiến vào tinh võng, tìm tới số phòng của cậu, phát hiện đó đúng là một căn phòng tán gẫu quy củ trên mạng. Bối cảnh tổng thể ấm áp, ba cái ghế salon đơn vây quanh một chiếc bàn tròn màu trắng, rất thích hợp để nói chuyện.

Trên tinh võng cho phép lựa chọn hình dáng, cả ba người đều chọn như trong hiện thực. Nhân viên vào cửa chỉ thấy cậu đang ngồi trên một cái ghế salon, bộ dáng thả lỏng lười nhác, khoé miệng còn mang theo chút ý cười, cực kì mê người.

Hôm đó anh ta chỉ cùng Đoạn tổng rời viện nghiên cứu, chưa gặp thiếu niên này, chỉ được nghe đồng sự kể qua, nghe bảo là sinh viên đại học.

Bây giờ nhìn thấy rồi, anh ta lại bắt đầu hoang mang, chuyện này quả thật là quá phi thường được không!

Anh ta không khỏi liếc sang Đoạn tổng.

Đoạn Trì không chớp mắt nhìn người trước mặt, ngồi xuống đối diện cậu.

Nhân viên theo sát ngồi xuống.

Bình thường là cần tận hai hai nhân viên công tác cùng đi, nhưng mà đây không phải gặp mặt trong thức tế, không cần quá chính thức, chỉ có thể để anh ta tự chủ trì, ôn hoà hỏi suy nghĩ của thiếu niên.

Cảnh Tây chuyển sang Đoạn Trì: “Đoạn tổng nghĩ thế nào?”

Lúc này ngũ quan tuấn mỹ bức người của Đoạn Trì trong thức tế ảo đã nhu hoà đi không ít, không hung hăng như lần trước ở đồn cảnh sát: “Tôi đương nhiên hy vọng cậu chọn hình thức không cách ly.”

Cảnh Tây: "Được, nhưng mà phải theo quy định tôi định ra."

Đoạn Trì: "Nói thử một chút."

Cảnh Tây: “Đoạn tổng hẳn là không thích bị người khác kiểm soát nhỉ?”

Đoạn Trì rất thẳng thắn: "Ừm."

“Tôi cũng không có hứng thú gì với việc khống chế anh cả, cho nên biện pháp của tôi rất đơn giản”, ngón tay Cảnh Tây gõ nhẹ lên mặt bàn, “Bao giờ hoocmon của anh vượt qua phạm vi bình thường thì gặp lại, sau đó tuỳ cơ sở lúc đó cứ thế kéo dài, tiếp diễn như thế, vừa hay rèn luyện ý chí nghị lực cho anh luôn?”

Đoạn Trì không phản đối ngay: “Tôi muốn gặp mặt cậu ngoài hiện thực rồi quyết định sau.”

Cảnh Tây: “Ok, chúng ta chờ cái ngày anh chịu hết nổi đó rồi gặp sau."

Nhân viên ở bên cạnh đã nhịn không nổi trước.

Một sinh viên đại học chưa trải sự đời đối mặt với Đoạn tổng, trước khi đến đây anh ta đã ảo tưởng rất nhiều cảnh gặp mặt này, tuy không phải là cái kiểu ‘Đoạn tổng vứt một tờ chi phiếu ra tuỳ cậu điền’, cũng sẽ rất dễ dàng liền xong, ai ngờ mọi chuyện lại không hề phát triển như trong tưởng tượng.

Anh ta cũng là Thiên Lang tộc, thời gian gần đây vẫn luôn đi theo Đoạn tổng, áp lực quá lớn, đặc biệt muốn tan làm sớm, xen vào nói: “Không thể như vậy, đợi thân thể chống đỡ đến cực hạn ngược lại là chuyện xấu, chúng ta vẫn nên ước định thời gian thương lượng nhanh đi thôi.”

Cảnh Tây nói thầm một tiếng phiền phức, nghĩ nếu không chống đỡ đến cực hạn được, vậy thì cứ dãn dãn tầm một tuần chắc không có chuyện gì đâu nhỉ, nói rằng: “Em trai tôi sắp tới đính hôn rồi, cho nên gần đây tôi rất bận, thật sự không rảnh đâu.”

Nhân viên vội vàng Mao Toại tự tiến cử*: “Có cần giúp đỡ không? Tôi quen biết nhiều lắm, cũng có kinh nghiệm nữa, chúng ta hết bận ăn một bữa, rồi nói chuyện luôn được không?”

*Cái này cũng coi như một điển tích, vì quá dài nên mọi người có thể tham khảo tại ĐÂY

“Này thì không cần”, Cảnh Tây thành khẩn nhìn anh ta, “Tôi không phải là bận giúp em trai chuẩn bị đính hôn, mà là muốn phá hoại bọn họ, mấy ngày nữa là lễ bái rồi, thời gian rất gấp, mong anh hiểu cho.”

Nhân viên: "..."

Thế này...Chuyện như vậy muốn anh ta lý giải kiểu gì cho được chứ!

Không đúng! Đang tốt đẹp mắc gì phải đi chia rẽ một đôi tình nhân? Đừng nói là thích một trong hai người đó chứ?

Thiếu niên này mà thực sự thích người khác, vậy Đoạn tổng của bọn họ phải làm sao đây?

Mà nhân tố tình cảm là vấn đề nhất định phải đàm luận lúc hiệp thương, anh ta nuốt nước miếng, hỏi cực kì cẩn thận: “Vì...Vì sao?”

Cảnh Tây phiền muộn: “Bởi vì em trai tôi lớn hơn tôi ba tháng, cho nên tôi rất không thích gã.”

Nhân viên: "..."

Nước ở đây sâu ghê.

Đoạn Trì nhớ tới bản lĩnh chọc chó trong video của cậu, lòng có chút ngứa, trực giác hỏi: “Cậu định động thủ ngay trong lễ đính hôn đó?”

Cảnh Tây liếc anh.

Đoạn Trì biết mình đã đoán đúng, hỏi: “Ngày đó tôi cũng đến được chứ?”

Nhân viên hoàn hồn: “A đúng vậy...Sau khi xong chuyện chúng ta còn có thể tìm chỗ tâm sự nữa.”

Anh ta định theo bản năng bổ sung “Đến lúc đó nếu cậu bị đánh Đoạn tổng còn có thể chặn giúp đó”, đột nhiên nhớ tới bản lĩnh lấy một chọi hai của cậu, lại nuốt trở vào.

Cảnh Tây nhìn Đoạn Trì: “Anh có thể đảm bảo vòng tay sẽ không kêu sao?”

Đoạn Trì thẳng thắn như trước: “Không nhất định, tôi sẽ tận lực.”

Cảnh Tây suy nghĩ vài giây: “Hôm đó anh cách xa tôi ra một chút.”

Đoạn Trì: "Có thể."

Đề tài chấm dứt tại đây, Cảnh Tây nói thời gian cho bọn họ, bản thân tự đi kiếm thiệp mời, rồi mới thoát khỏi tinh võng.

Hệ thống hiếu kì: “Ngài vậy mà lại đồng ý gặp mặt nha.”

Cảnh Tây "Ừ" một tiếng.

Bởi vì lúc ăn cơm người ba tệ lậu có nhắc đến Đoạn Trì, dù biết có mời cũng bị từ chối, bọn họ khẳng định vẫn còn mang tâm lý thử xem sao gửi thiệp đi, cho nên dù cậu không đồng ý thì Đoạn Trì vẫn có xác suất khá lớn ‘không hiểu vì sao’ xuất hiện tại lễ đính hôn thôi.

Đương nhiên dù sao cậu cũng không biết Đoạn Trì, đối phương có xác suất xuất hiện tại buổi lễ cũng có thể có xác suất không đến, coi như cậu suy bụng ta ra bụng người.

Đổi vị trí suy nghĩ, nếu như cậu đến thân thể Dị Lang, xui xẻo gặp phải cái vị “Duy nhất” kia, khẳng định cũng sẽ không trốn tránh.

Đoạn Trì trải qua một tuần bình tĩnh, nếu đã nghĩ kĩ muốn gặp cậu ngoài hiện thực một lần, tám phần mười sẽ không chờ quá lâu. Mà cậu cũng vốn dự định bê tha một tuần, thời cơ vừa vặn đến, cũng nên đi làm việc.

Cậu nghỉ ngơi một đêm, hôm sau liền nghe được file ghi âm của em trai hờ và Tiểu Huệ.

Mặc dù không có hôn nhau, cũng không làm gì quá, nhưng khi Tiểu Huệ khóc lóc nói muốn ôm Ất Tuấn, gã cũng không từ chối.

Hệ thống: “Cái này hoàn toàn có thể biện giải là đang động viên người muốn tự sát, nữ chính sẽ tin sao?”

Cảnh Tây nở nụ cười: “Gấp gì chứ, phải tin tưởng thực lực Tiểu Huệ, càng gần lễ đính hôn, cô ta sẽ càng 'khổ sở’.”

Hệ thống cảm thấy cũng hợp lí, nhiệt tình mười phần tiếp tục theo dõi.

Cảnh Tây thu thập một phen, mở cửa xe thể thao rời đi, đến một toà nhà cũ.

Sau khi Chu gia phá sản, đại trạch bị bán đi, mấy năm này đã qua tay hai vị chủ nhân.

Trước khi ông nội Ất Chu qua đời đã mua lại về sửa chữa, ký tên dưới danh nghĩa Ất Chu, cũng chuyển một ít vật dụng Chu gia đến trong này.

Cảnh Tây mở cửa, ra hiệu hệ thống kết nối với AI ở đại trạch, xem có thể lật ra được video năm đó xảy ra chuyện không.

Hệ thống thử một chút.

Những năm này toàn bộ AI ở đại trạch đều đã thay qua mấy đời phiên bản, may mà bất kể là update hay tháo dỡ, nó vẫn có thể thông qua chữa trị và trùng tu vết tích để lấy dữ liệu, tốn cả một phen công phu cuối cùng cũng lôi ra được vật cần tìm, truyền đến điện thoại di động cho Cảnh Tây. 

"Ngài cần cái này để làm gì?"

Cảnh Tây cười nói: "Đương nhiên là hữu dụng."

Cậu chậm rãi đi một vòng trong đại trạch.

Nơi này không có nhà to vườn lớn gì, nhưng thắng ở thanh u. Cậu chọn mấy chỗ không hài lòng lắm, liên hệ một công ty trang trí khá tốt, chờ người ta bắt đầu làm việc, mới rời đi.

Buổi tối hôm đó, Ất tổng hỉ khí dương dương về nhà, nói trong bữa tiệc gặp được Đoạn Trì, lúc đó mọi người vừa vặn nói đến việc con trai ông định đính hôn, Đoạn Trì biểu thị cũng sẽ tới.

Chân ái và Ất Tuấn đều kinh hỉ: “Thật sự? Không phải lời khách sáo chứ?”

“Hẳn là thật”, Ất tổng cười nói, “Hắn thật ra cũng không cần phải khách sáo cái này, nếu đã chủ động nói ra thì khả năng sẽ tới đi.”

Dù sao ông cũng đã lăn lộn trong giới kinh doanh nhiều năm, suy đoán: “Ở đây có công ty con của hắn, tôi nghe ý hắn thì chắc là sẽ lưu lại Khâu Tự một thời gian, chúng ta và Kim gia ở đây có địa vị gì chứ? Hắn định tới xem kỳ thực cũng không ngoài ý muốn.”

Cảnh Tây lười biếng  vùi trong sofa giội cho một xô nước lã: “Tôi cảm thấy chút địa vị ấy của hai nhà vẫn chưa đủ cho đích thân anh ta đi một chuyến đâu.”

Tổ ba người nhất thời trừng mắt.

Ất tổng dạy bảo cậu: “Cậu thì biết gì về đạo lí đối nhân xử thế chứ? Còn không mau xem lại cái mốc đạo đức của mình đi!”

Ông thờ ơ lạnh nhạt mấy ngày, cảm thấy con lớn khả năng lớn là quả thật có ý định làm công tử bột.

Dù sao Ất Chu cũng là con trai trưởng của ông, điều này ngoại giới công nhận. Ông vẫn luôn sĩ diện hão, tuy rằng không có cách nào coi trọng cậu, nhưng cũng không nghĩ tới cậu sẽ đi con đường này, đặc biệt là ngay sau khi lão phụ thân ông qua đời, ông ta không muốn bị nói là không biết dạy con. (chứ chả đúng à =))

Ông nói: “Hai ngày nữa kiềm chế lại đi, lễ đính hôn của Tiểu Tuấn tôi cũng tìm việc cho cậu làm.” 

Cảnh Tây xua tay: "Cảm ơn đã mời, không làm."

Ất tổng: "Đây không phải là việc cậu muốn là được!"

Cảnh Tây nước đổ đầu vịt, như trước làm theo ý mình.

Thảnh thơi chơi hai ngày, trước lễ đính hôn ba ngày, cậu cầm file ghi âm thứ hai nóng hổi mới ra lò, hẹn nữ chính ra.

Hệ thống bất ngờ: “Không phải là ngài định động thủ vào hôm đính hôn sao ạ? Lo lắng cô ấy không chịu nổi?”

Nó mở ra hình thức khen ngợi: “Nữ chính của chúng tôi tâm tính cứng cỏi, gặp mạnh thì cường, duyên cớ sự tình chình ình ra đó cô ấy sẽ hiểu thôi…”

“Không phải như vậy, chỉ là”, Cảnh Tây đánh gãy nó, “Lễ đính hôn, cô gái nhỏ đáng lẽ ra phải thật vui mừng, lại bị ta không chào hỏi gì đã đâm một đao, cần gì phải thế?”

Khoảng thời gian gần đây nữ chính có đến nhà cậu ăn cơm hai lần, cậu đã gặp người ta từ lâu rồi.

Cô tên Kim Ngữ Mộng, dung mạo đẹp đẽ, trên mặt luôn mang theo tươi cười, là một tiểu công chúa long lanh. Qua quan sát của cậu, cô đúng là người có thể chịu được đả kích, nhưng cũng không có nghĩa là có thể tuỳ tiện đả kích người ta. (Ỏoooo)

Cậu nói riêng trước, còn hơn là để cô trực diện với chân tướng ngay khoảnh khắc hạnh phúc nhất không hề có tí chuẩn bị nào.

Hai người hẹn ra một quán cà phê.

Hơn tám giờ, Kim Ngữ Mộng đẩy cửa tiến vào, nhìn chung quanh quanh một vòng mới tìm đến chỗ cậu, cười ngồi xuống: “Đại ca cố tình tìm em, có chuyện gì sao?”

Cảnh Tây nhìn cô: “Nghe xong chuyện tôi muốn nói có khả năng cô sẽ không còn vui vẻ như vậy đâu.”

Nụ cười Kim Ngữ Mộng cứng đờ.

Cảnh Tây: "Không đúng, sai rồi."

Kim Ngữ Mộng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy có vẻ là cậu chỉ định đùa giớn cùng mình thôi.

Kết quả một khắc sau, cô nghe thấy người đối diện nói: “Phải bỏ hai chữ ‘khả năng’ đi mới đúng.”

______________________________

Mẩu: Cảnh-chuyên bóc phốt-dập tra nam-xử trà xanh-Tây kiểu:


Khiếp, tháng 10 edit chuyện đầu toàn drama đầu năm 2021 :"))


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chữa bug - Chương 11

  Chương 11 Edit + Beta : Mẩu Cảnh Tây: 【 Ừ, sáng nay tôi tỉnh dậy rời giường thì thấy mây tím ló rạng phía Đông, chớp mắt thông suốt ngộ...