Ohh sự chú ý của bạn đã va phải vào cái Chú ý này ~

Mọi bản edit đều dựa trên QT và vài nguồn raw khác nhau, tôi là điển hình một chữ tiếng Trung bẻ đôi cũng không biết, chỉ đảm bảo 50-70%, còn lại là chém thêm theo lý giải bản thân. Chắc chắn còn nhiều sai sót mọi người cứ thoải mái chỉ ra, nhưng mà toxic thì thôi-

Sao trời - Chương 4

 Chương 4

Edit + Beta: Mẩu

Trường học tổ chức “phân lớp”, hai lớp liền cạnh nhau chia thành hai lớp AB, một lớp nâng cao, một lớp cơ bản. Thử nghiệm dùng toán và anh xem hiểu quả thế nào.

Lớp A vừa vặn là lớp 5, là lớp của Tiêu Trì.

Lúc Vọng Hi ôm sách bước vào lớp 5, Tiêu Trì đang ngồi trên bàn học cạnh cửa sổ cười đùa cùng nhóm nam sinh. 

Tay anh chống vào bàn, khoé môi treo nụ cười lười biếng,mắt híp lại, một tia nắng ngoài cửa sổ chiếu lên sợi tóc trước trán anh. 

Vọng Hi vừa đi đến, Tiêu trì liền chú ý tới bóng dáng cô, chống tay xuống bàn nhảy tới: “Vọng Hi à.”

Vọng Hi ngẩng đầu, chậm rì rì chuyển mắt nhìn Tiêu Trì: “Hửm?”

Tiêu Trì: “Bà cũng ở lớp A hở?”

Vọng Hi nghe vậy, nhíu mày không vui: “Ông khinh thường ai đấy? Không phải ông cũng đang ở lớp A đấy à?”

Ngụ ý, ông cũng có thể ở lớp A thì mắc gì tôi không thể?

Tiêu Trì cười nhạo, kéo tay cô: “Được rồi, vậy bà ngồi chỗ tôi đi, tôi không quen để người khác ngồi ở chỗ của mình.”

Mặt Vọng Hi ‘xoát’ cái lại đỏ bừng, lắp ba lắp bắp: “Tôi, tôi mà ngồi chỗ ông thì ông ngồi đâu chời?”

Tiêu Trì chỉ góc phòng: “Còn tận hai hàng đằng sau nữa đó, ngồi gần giúp đỡ lẫn nhau luôn!”

Anh nói xong, liền cùng nam sinh đứng đầu lớp đi ra ngoài phòng học.

Vọng Hi thực ra cũng không có vấn đề gì với yêu cầu này, lôi Trần Ương đi đến chỗ ngồi của Tiêu Trì.

Đã dự đoán trước kiểu gì cũng bị mắng, Tiêu Trì mới cùng nhóm nam sinh khoan thai tới muộn.

Anh đến trước bàn Vọng Hi lấy sách vở của mình, lúc đi còn để lại câu: “Trong hộc bàn có kẹo mút đó, muốn ăn tự mình lấy nha.”

Vọng Hi chần chờ gật đầu.

Trần Ương ở bên cạnh trêu ghẹo: “U là chời, Tiêu Trì ông hơi bị thiếu trượng nghĩa nha, đến kẹo cũng chỉ chuẩn bị cho mỗi Vọng Hi thôi.”

Tiêu Trì cười đáp: “Người một nhà cả mà, bà muốn ăn thì cứ việc lấy.”

Trần Ương nở một nụ cười cực kì thiếu đạo đức: “Vậy thì tôi không khách sáo nhá!”


Vọng Hi kéo kéo tay áo Trần Ương, cố ra hiệu cô nàng im lặng giùm.

Trần Ương vội vàng chịu thua: “Đã biết đã biết, tôi không nói nữa là được chứ gì!”

Tiêu Trì cũng cười cười, cầm sách vở ra hàng sau ngồi.

Tầm mắt Vọng Hi vẫn luôn nhìn theo Tiêu Trì, cũng không dám nhìn quá rõ ràng, chỉ dám nhìn dư ảnh qua khoé mắt.

Trần Ương cười nói: “Hoàn hồn nào cô bé mê muội này.”

Vọng Hi hoảng loạn quay đầu lại, xấu hổ cười cười với Trần Ương.

Trần Ương liếc cái đã nhìn thấu tâm tư Vọng Hi, thật cẩn thận hỏi: “Thích à?”

Bùm ——

Toàn thân Vọng Hi run lên.

Bị phát hiện, bức tường thành bảo vệ bí mật giờ đây sụp đổ, lờ mờ thẩm thấu chút ánh sáng.

Nàng vội vàng lắc đầu: “Không có!”

Trần Ương nói: “Vọng Hi à có sao đâu, thích một người thì có gì mà mất mặt chứ.Hơn nữa tao cảm thấy Tiêu Trì cậu ta cũng có chút cảm giác với với mày đấy.”

Vọng Hi lắc đầu thẳng: "Ương Ương ơi mày suy nghĩ nhiều rồi, tao không thích có ổng.”

Trần Ương nhìn chằm chằm cô hồi lâu, lâu đến tận khi cô sắp không chịu nổi nữa, Trần Ương mới lại lên tiếng.

Cô nàng bảo: “Phải không, nếu vậy đúng là tao nhìn nhầm thật. Nhưng mà tao vẫn cảm thấy Tiêu Trì thích mày á.”

Vọng Hi chuyển mắt, nghịch sách vở trên tay: “Chỉ là bạn bè thôi.”

Trần Ương gật đầu, không nói gì.

Trong lòng Vọng Hi buông lỏng, nói thế nào cũng lừa gạt xong rồi. Cô cầm bút lên, vừa định viết bút kí, Trần Ương bên cạnh lại lên tiếng: “Lúc nào Tiêu Trì gặp mày ấy, trong mắt cũng toàn ý cười hết.”

Phanh ——

Vọng Hi kinh ngạc quay sang nhìn cô nàng, Trần Ương thực sự nghiêm túc: “Đây là kết luận nhìn ra từ người ngoài cuộc.”

Tay Vọng Hi đặt trên đầu gối run rẩy.

“Vọng Hi à, đừng để bản thân phải hối hận mà…”

Đừng để bản thân phải hối hận  ——

Lý thì là như thế, nhưng đến khi thực sự đứng trước quyết định của bản thân, Vọng Hi vẫn không thể làm được.

Rất nhiều năm sau, Trần Ương hỏi lại Vọng Hi lúc ấy có hối hận hay không, Vọng Hi chỉ nói: “Chắc là có một chút đi.”

Cô không hề có một chút tự tin nào về mình, cô tệ như vậy, sao có thể có đủ tư cách thích thiếu niên loá mắt kia.

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chữa bug - Chương 11

  Chương 11 Edit + Beta : Mẩu Cảnh Tây: 【 Ừ, sáng nay tôi tỉnh dậy rời giường thì thấy mây tím ló rạng phía Đông, chớp mắt thông suốt ngộ...