Ohh sự chú ý của bạn đã va phải vào cái Chú ý này ~

Mọi bản edit đều dựa trên QT và vài nguồn raw khác nhau, tôi là điển hình một chữ tiếng Trung bẻ đôi cũng không biết, chỉ đảm bảo 50-70%, còn lại là chém thêm theo lý giải bản thân. Chắc chắn còn nhiều sai sót mọi người cứ thoải mái chỉ ra, nhưng mà toxic thì thôi-

Chữa bug - Chương 11

 Chương 11

Edit + Beta: Mẩu


Cảnh Tây: Ừ, sáng nay tôi tỉnh dậy rời giường thì thấy mây tím ló rạng phía Đông, chớp mắt thông suốt ngộ ra triết lí nhân sinh mới.

Đoàn Trì: Là gì?

Cảnh Tây: Đó là làm người thì nên ra ngoài đi dạo nhiều chút.

Đoàn Trì: "..."

Cảnh Tây giải thích : Chủ yếu là do bạn bè quá nhiệt tình, tình cảm không thể chối từ. Anh cứ yên tâm, bọn tôi đi xa lắm, không ảnh hưởng tới cháu anh đi chơi đâu.

Đoàn Trì : Bọn nó đi cũng xa. 

Cảnh Tây : Vậy sao ? Bọn họ đi đâu ?

Cảnh Tây tay gõ chữ, miệng cũng không nhàn gì hơn, hỏi đám hồ bằng cẩu hữu : "Có ai hỏi các cậu vị trí của chúng ta không?"

Hai người trong đó lập tức nói có, cha bọn họ vừa hỏi xong.

Cảnh Tây vốn định tìm đại lí do để bọn họ không tiết lộ vị trí cho người khác, nghe thế biết mình chậm một bước rồi, nghĩ lại có khi vừa rồi Đoàn Trì nhắn tin cho mình cũng là do nghe từ người khác nói.

Bởi vậy khi cậu nhìn thấy vị trí nam chính Đoàn Trì gửi, gọi điện thoại thẳng qua vờ thở dài: "Tôi cũng đang ở đó, biết thế hôm qua hỏi anh trước… Nhưng dù sao cũng đến nước này rồi, cháu anh đi chơi một chuyến tôi cũng không thể làm người ta mất hứng được."

Đoàn Trì đi tới chỗ ít người: "Cho nên?"

Cảnh Tây đề nghị: "Vậy hay là anh cho tôi số điện thoại của cháu anh đi, tôi thêm bạn tốt rồi hỏi vị trí của bọn họ, mấy ngày tới tôi tránh chỗ họ đi là được, thế nào?"

Đoàn Trì hơi híp mắt, không trả lời.

Cảnh Tây đợi nửa giây: "Đừng nói là anh nghi ngờ tôi cố ý tới đây chứ ? Nghĩ nhiều quá, tôi trốn mấy anh còn không kịp đây này. Chắc anh có hiểu lầm gì rồi, tôi không phải loại người thích gây chuyện như vậy."

Đoàn Trì nhủ thầm tôi còn chưa thấy ai gây sự hơn cậu đâu.

Nhưng anh không nói ra mà đổi điều kiện, để cậu tiết lộ vị trí: "Cậu cứ chơi thoải mái, không cần lo lắng mấy cái đó, tôi quan sát giúp cậu."

Cảnh Tây có hệ thống hỗ trợ gian lận, không có ý kiến.

Cậu thoáng chần chừ: "Được", dừng lại một chút lại lo lắng hỏi, "Cháu anh sẽ không bỗng dưng đổi khẩu vị, chạy tới tìm tôi chứ?"

Đoàn Trì: "Không biết."

Cảnh Tây cười thở phào nhẹ nhõm: "Ừm, tôi tin anh."

Tiếng cười khẽ mang theo tia an tâm, nghe vào tai có cảm giác được người tin tưởng, dựa dẫm.

Tâm Đoàn Trì nhất thời bị câu lên ngứa ngáy, nhưng cũng không bị sắc mê choáng đầu, sau khi thưởng thức một phen, anh nghi ngờ là vật nhỏ này là đang dỗ người.

Anh nghe tiếng dập máy bên kia, gửi số điện thoại cháu trai sang, một bên suy nghĩ vấn đề này.

Tuy rằng bọn họ quen nhau chưa bao lâu, nhưng những thông tin tiếp xúc được trước mắt cũng chỉ ra cho anh thấy không ít điểm đáng ngờ.

Đầu tiên là từ gen cấp B lên cấp S.

Cho đến nay, có rất ít trường hợp đột biến gen của con người, mỗi trường hợp đều phải trải qua những trải nghiệm vô cùng tàn khốc mới có cơ hội gặp phải. Vậy nhưng thiếu niên này lại thay đổi một cách âm thầm. Cứ cho việc bị hai con Dị Lang cùng đuổi theo là một sự khủng hoảng với cậu ấy khiến gen của cậu bạo phát tăng vọt thì chính ra cũng không ai chịu đựng nổi nỗi đau đớn đó, vậy mà cậu có thể mặt không biến sắc vượt qua?  

Thứ hai là thân thủ vô cùng tốt.

Để có thể áp chế hai con Dị Lang cùng lúc một cách tàn bạo như vậy, chỉ mỗi gen cấp S là chưa đủ mà còn cần rất nhiều kinh nghiệm thực chiến. Cậu luyện từ đâu ra?

Thứ ba là sự thay đổi lớn về tính cách.

Ở buổi lễ đính hôn, anh nghe được không ít chuyện về Ất gia. Cậu cả Ất gia luôn lạnh lùng, thu mình, không thích giao thiệp với người ngoài, vậy mà bây giờ lại thành tay ăn chơi, trêu ong chọc bướm, mọi hành động từ trong ra ngoài đều như biến thành một người khác.

Thứ tư, anh rất nghi ngờ về mặt kĩ thuật hacker của cậu.

Anh đã cho người theo dõi chuyện xảy ra sau buổi lế đính hôn, trong đó có một đoạn Ất Tuấn và Tiểu Huệ muốn kiện Ất Chu tội xâm phạm quyền riêng tư nhưng file ghi âm đã tự động huỷ sau khi phát, đưa điện thoại di động cho dân chuyên nghiệp kiểm tra thì không phát hiện bất cứ phần mềm nghe lén nào. Bọn họ cũng đã lục soát toàn bộ quần áo, túi xách trên người cũng không tìm thấy thiết bị nghe lén, không thu hoạch được gì nên nghi ngờ Ất Chu đã lấy chúng đi, cũng vì vậy mà nổi giận.

Ngoài ra khi anh lo lắng chuyện tiếng chuông ở nhà hàng sẽ khiến người khác chú ý, cũng sợ thiếu niên nhìn thấy nên đã lén cho tâm phúc xử lí, kết quả vậy mà bức ảnh đã không còn, anh cũng không tin là người đăng tự xoá.

Điều cuối cùng, anh tin tưởng trực giác của mình.

Tuy Ất Chu mang dáng dấp của một thiếu niên, thế nhưng anh mơ hồ cảm nhận được thực ra cậu không phải là thiếu niên, mà càng trưởng thành hơn, càng mạnh mẽ hơn nhiều.

Rương kho báu này quá bí ẩn và hấp dẫn, đến nỗi anh không thể không đắm chìm vào.

Nhưng dù sao cũng là người kinh qua nhiều sóng gió nên anh cũng không có mất trí. Từ chuyện lần này mà xem, anh nghi ngờ cậu không chỉ đơn giản như vẻ bề ngoài, người nào đó có khi muốn làm một chuyện lớn cơ.

Cái người muốn làm chuyện lớn cắt đứt cuộc trò chuyện, cùng đám hồ bằng cẩu hữu đi ra bãi biển, gửi lời mời kết bạn với nam chính.

Hệ thống cũng coi như hiểu được phần nào nguyên nhân của tai nạn này, hoảng đến mức muốn bắt lấy vai cậu mà lắc: "Ngài muốn chơi với bọn họ lúc nào chả được, sao cứ phải là bây giờ thế? Chúng ta lén tới đây mà, liên quan khỉ gì đến bọn họ!"

Cảnh Tây khiêm tốn học hỏi: "Ta vừa bị đuổi khỏi nhà, không nơi nương tựa, chân trước vừa khuyên nữ chính đi du lịch, chân sau đã ngẫu nhiên đụng phải cô ấy ở đây, cổ còn biết ta thích thiết kế mấy "cạm bẫy nhỏ" nữa. Hỏi tính khả thi của việc nữ chính nghi ngờ ta cố tình tạo cơ hội gặp mặt là bao nhiêu?"

"… Ngài có thể tự tẩy trắng sau mà!" Hệ thống nói, "Dù sao cũng tốt hơn là bị Đoàn Trì đến đây gia tăng độ khó… À đúng rồi, nam chính chân trước vừa đi, ngài chân sau chạy đến, lẽ nào anh ta không hoài nghi ngài sao?"

Cảnh Tây nở nụ cười: "Mi cho là anh ta nghi ngờ ta ít? Mi tưởng anh ta yêu đương bại não hay gì?"

Hệ thống: "Hả? Anh ta nghi ngờ ngài chỗ nào?"

"Tất cả những chỗ không hợp lí trên người ta." Cảnh Tây thấy nam chính chấp nhận lời mời, mỉm cười.

Ba con sói con đã biết nguyên nhân, khuôn mặt hiện tại đây dày đặc bi phẫn.

Bọn họ nhịn hơn nửa tháng, vất vả lắm mới có thể vui chơi, cuối cùng lại nghênh đón sấm sét giữa trời quang, biết tìm ai nói lí lẽ.

"Nhanh lên, bảo cậu ta phát vị trí đi!"

Đoàn Tu Văn đáp lời, gửi tin nhắn.

Cảnh Tây phối hợp mở hệ thống định vị để tiện cho bọn họ kiểm tra, sau đó hỏi thăm bọn họ đi mấy người, biết được cả ba đều là Dị Lang thì mỉm cười.

Nếu các bạn định bỏ chạy ngay ngày hôm nay thì nhớ báo tôi một tiếng, đỡ cho tôi lúc nào cũng ghi nhớ.

Đoàn Tu Văn thuộc loại hình lí trí, nhìn hàng chữ này không lên tiếng.

Hai người kia thì lại khá nóng tính dễ nổ: "Ý cậu ta là gì!"

Vừa dứt lời, khung chat lại có biến đổi.

Đối phương đã gỡ một tin nhắn

Nếu các bạn cảm thấy chơi ở đây không vui muốn đổi nơi khác thì nhớ thông tri cho tôi một tiếng nhé [ mỉm cười ☺ ]

Ba con sói con: "..."

Đã hiểu, cậu ta đây là cảm thấy bọn họ sẽ sợ hãi chạy trốn!

Vì để tránh làm tổn thương lòng tự trọng của bọn họ mà cậu ta đã thay đổi câu cú cho nó uyển chuyển hơn! Đây chính là bậc thang bắc xuống*! 

*搭了台阶: Thô 3 chữ này là bắc thang xuống, là ngôn ngữ mạng TQ ẩn dụ cho một nấc thang đi xuống nhằm tránh bối rối hoặc tránh cuộc trò chuyện đi vào bế tắc. Để nguyên cụt lủn quá nên chém tí.

Con sói con nào đấy vừa quả thực có ý định chạy đi trốn vỗ bàn: "Chạy á? Tao mà chạy thì tao mang họ của cậu ta luôn!"

"Chính xác, hơn nữa bọn mình cũng chỉ ở lại đây có mấy ngày thôi!"

Đoàn Tu Văn rep tin nhắn, im lặng một lúc lại nhớ đến việc chú nhỏ nhờ, nói chuyện này cho anh.

Đoàn Trì: "..."

Em yêu, cái gọi là không gây sự của em đây á hả?

Hiện giờ hệ thống rất để ý hướng đi của bọn họ, livestream chân thật về: "Bọn họ quyết định không đi nữa rồi kìa."

Cảnh Tây: "Đấy thấy chưa, đã nói với mi là sẽ không lật xe* rồi mà."

*翻车: Ngôn ngữ mạng TQ, đồng nghĩa với 'Lật thuyền trong mương', gần gũi hơn thì nó cũng na ná kiểu 'Quay xe phút 89' bên mình ấy.

Hệ thống: "Nhưng mà Đoàn Trì để nam chính lưu ý động thái của ngài, nam chính nói với anh ta chuyện ngài cố tình khiêu klhích rồi."

Cảnh Tây: "Ồ. Vậy thì rất có thể là cả anh ta cũng tới đây."

Hệ thống ngay lập tức hoảng loạn: "Vậy thì vụ này sao làm giờ?"

Cảnh Tây: "Mau chóng làm việc càng nhanh càng tốt chứ còn gì nữa, hôm nay anh ta rảnh tới đây à?"

Hệ thống tra thử lịch trình của Đoàn Trì: "Anh ta có tới thì cũng phải tầm tối mới tới được."

Cảnh Tây: "Thế nam chính của bọn mi có kế hoạch gì hôm nay?"

Hệ thống: "Bọn họ định tối nay đi bái Cây thần, chỗ đó cũng có hoạt động, tiện đường chơi bời luôn."

Cảnh Tây chụp một tấm ảnh quang cảnh cùng với công trình kiến trúc mang tính biểu trưng rồi đăng lên vòng bạn bè, sau đó bắt đầu xem tư liệu về Cây thần. Xem được một nửa thì nữ chính liên hệ sang.

Kim: Cậu cũng đang ở Lộ Ngai?

Cảnh Tây: Cũng?

Kim: Tôi cũng đang ở đây.

Cảnh Tây: Trùng hợp thế?

Kim: Ừ.

Cảnh Tây nhìn vài chữ ngắn gọn, gửi tin nhắn thoại: “Tôi tra mạng nửa ngày cũng không biết đi đâu, ở nhà trồng hoa ba ngày thì hôm qua mới bị bạn bè kéo tới đây. Cô là vừa đến hay ở đây từ trước rồi?”

Kim: Ở từ trước, cậu đi cùng ai?

Cảnh Tây biết cô đang nghi ngờ, gửi video call, chờ bên kia vừa nhận thì chuyển màn hình qua đám thiếu gia: “Đến đây, chào hỏi với Đại tiểu thư một tiếng nào.”

Đám thiếu gia vừa thấy kia là nhân vật chính trong sự kiện “đính hôn” thì nhao nhao chen lên khuyên giải, an ủi.

Hết cái gì mà “Rác rưởi không xứng”, “Từ nay về sau sẽ ổn thôi” lại đến “Sau này giới thiệu cho cô anh đẹp trai tốt hơn nhiều”…, cuối cùng chọc Kim Ngữ Mộng cười một trận.

Đám thiếu gia không rõ lắm vì sao hai người lại video call, lo cô oán hận Chu thiếu vì đã phá lễ đính hôn nên cố gắng nói tốt cho Chu thiếu, rằng cậu tự bế ở nhà ba ngày mãi lúc này mới chịu ra khỏi cửa, mọi người đều là nạn nhân bị Ất gia hại thôi.

Kim Ngữ Mộng đáp lời, cảm thấy có lẽ mình cả nghĩ quá rồi, không thể chỉ bị lừa một lần rồi lúc nào cũng nghĩ bậy nghĩ bạ được.

Cảnh Tây ra hiệu cho mọi người tản đi, thừa dịp cô thả lỏng cảnh giác bảo hệ thống mở sóng âm thôi miên.

Hệ thống nhắc nhở: “Dùng qua điện thoại sẽ bị giảm tác dụng đó ạ.”

Cảnh Tây: "Ta biết."

Cậu không có ý định thôi miên mà chỉ muốn ám chỉ tâm lí: "Bọn tôi chơi ở cạnh biển hai ngày, nếu cô chán có thể tới tìm bọn tôi, dù sao cô cũng có kế hoạch riêng, đi một mình nhớ chú ý an toàn.”

Cậu chuyển đề tài, "Tôi cũng nghe đồn ở đây có Cây thần, cô đi không?”

Kim Ngữ Mộng: "Có ý định xem."

Cảnh Tây: "Đi ban ngày hay tối?"

Kim Ngữ Mộng: "Ban ngày."

Cảnh Tây: “Nghe nói buổi tối đẹp mắt hơn cơ, có thể thấy cả đom đóm, tối nay hình như còn có cả sự kiện, rất náo nhiệt.”

Cậu hàn huyên đôi câu rồi kết thúc trò chuyện, cùng đám thiếu gia chơi đến chạng váng, kêu hệ thống đẩy tuyên truyền hoạt động Cây thần đêm nay sang cho Kim Ngữ Mộng để làm sâu sắc thêm ấn tượng của cô. Chờ đến tối, cậu kiếm cớ rời đi, ra  hiệu cho hệ thống làm giả định vị rồi đội mũ lưỡi trai đeo khẩu trang lên, sau đó đi thẳng đến chỗ Cây thần.

Cùng lúc đó, Đoàn Trì cũng đang ngồi phi hành khí bay đến thành phố này.

Hệ thống một bên lưu ý vị trí của anh, một bên nhìn chằm chằm cục diện trước mắt, căng thẳng hỏi: “Nữ chính và nam chính sẽ gặp nhau ư?”

Cảnh Tây: "Ai biết."

Hệ thống: "Vạn nhất không gặp được thì sao?"

Cảnh Tây: “Thuyết minh bọn họ không có duyên, xong việc càng nhanh.”

Hệ thống: "..."

Một người một máy trong khi nói chuyện với nhau cũng đã bước đến cầu thang, phía dưới là một quảng trường nhỏ và ngay chính giữa là Cây thần.

Nam chính đã tới, Cảnh Tây nhìn từ xa xem xét, chỉ thấy ba con sói con xếp thành hàng ngang chắp tay thành kính bái lạy, mua dây bình an móc lên cành, nhớ tới lời ước nguyện truyền thống của Dị Lang, cậu hỏi: “Bọn họ đang ước được độc thân à?”

Hệ thống: "Hẳn là thế."

Cảnh Tây ngẫm lại nửa tháng này nam chính vì bảo mệnh mà sống vô cùng cực khổ, nở nụ cười: “Mi xem nam chính của bọn mi đã thảm như vậy rồi, hay là buông tha cậu ta đi.”

“…”, Hệ thống, “Vậy thì đống cốt truyện này giờ sao? Hơn nữa nữ chính tốt như thế, lỡ đâu sau này họ… Cô ấy đang đến kìa!”

Cảnh Tây hơi híp mắt lại, muốn biết ý thức thế giới đã vỡ toang như thế rồi thì có còn dùng được không.

Sự thực chứng minh có lẽ là vẫn dùng được.

Đoàn Tu Văn vừa treo xong dây bình an, đi quanh Cây thần nửa vòng, lập tức đối mặt với nữ chính vừa mới ngã từ trên bậc thang xuống.

Nháy mắt chỉ còn âm thanh sắc nhọn.

Tiếng chuông quen thuộc gào thét truyền ra từ vòng tay của y.

Hai con sói còn lại: “…”

Mới vừa mất một chú nhỏ, lại bị bê đi một người anh em.

Chú nhỏ đã không còn là chú nhỏ ngày xưa nữa, người anh em cũng sắp nối gót theo.

Hai người quá đau khổ, không biết phải biểu đạt ra làm sao, cho nên cái ý niệm đầu tiên nhảy ra là  đm trả lại tiền dây bình an cho bọn tôi đây! Chả có tí linh gì cả!

___________________________________

Mẩu: Cây thần biểu thị: tôi oan vl =))))

 

 

Chữa bug - Chương 10

 Chương 10

Edit + Beta: Mẩu


Cảnh Tây vừa nghĩ liền hiểu.

Theo cốt truyện cũ, nguyên thân vừa bộc lộ thể chất đặc thù của mình thì cùng ngày tạch luôn, không ảnh hưởng gì tới những chuyện phía sau.

Bây giờ thì cậu không những còn sống nhăn răng, còn chọc phải Đoạn Trì. Vị tổng tài nọ mà biết cháu trai nhà mình cùng trường với cậu thì xác định là phải nhúng tay vào.

Cậu hỏi: “Nam chính bị Đoạn Trì phái đi đâu à?”

Hệ thống: “Bọn họ định chuyển trường!”

Cảnh Tây: "Ồ"

“Giờ saooo?” Hệ thống muốn chết đến nơi, “Rất nhiều nội dung cốt truyện diễn ra ở sân trường đó, vậy mà nam chính lại sắp chạy trốn kìa!”

Cảnh Tây rất bình tĩnh: “Vậy cứ để bọn họ chạm mặt nhau thử xem, nếu nam chính thật sự không thể bỏ ý vị kia ra khỏi đầu được thì kiểu gì cũng về thôi…” Cậu dừng lại một chút, “À mà bao lâu nữa thì khai giảng thế?”

Hệ thống sắp hỏng: "Tám ngày nữa!"

Nói rồi nó bắt đầu tính toán tìm cách giải quyết.

Bất kể là giờ Cảnh Tây tạm nghỉ học hay chuyển trường đều không ổn, đầu tiên là Đại học Cách Trách nằm ngay trong thành phố này, dù cậu có tạm nghỉ học thì nam chính cũng sẽ cố lánh xa hết sức có thể, thứ hai là bọn họ mà chuyển trường thật thì lại không tiện làm nhiệm vụ.

Nhưng vẫn còn một biện pháp tối ưu nữa…Hệ thống hỏi dò: “Ngài đã từng nghĩ đến việc hoàn thành huyết khế với Đoạn Trì chưa ạ?”

Cảnh Tây: "Giải thích chút đi."

Hệ thống: “Đây là một loại bí thuật cổ xưa của Thiên Lang tộc, khá là phức tạp. Đơn giản chút chính là lấy máu của hai bên tinh luyện thành thuốc thử, dùng từ trường đặc biệt đánh vào trong máu, thành trong ngươi có ta, trong ta có ngươi. Tuy rằng đến nay vẫn chưa có nguyên lí cụ thể nhưng sau khi thành công thì trên người đối phương sẽ nhiễm hơi thở của người còn lại, liều lượng rất nhỏ thôi nhưng mà với ngài cũng đủ rồi, ít nhất sẽ không có con Dị Lang nào dám nhắm đến ngài nữa.”

Cảnh Tây buồn cười cho nó một số 6 siêu to khổng lồ: “Ngươi biết cái này giống gì không?

Hệ thống: "Gì ạ?"

Cảnh Tây: "Omega bị đánh dấu."

=)))))))))

Hệ thống: “Ngài cũng đâu có kì động dục! Chưa kể Đoạn Trì có hơi thở ngài vây quanh người tâm tình sẽ vững hơn, cũng bớt ham muốn với máu ngài, này không tốt sao?”

Cảnh Tây: “Rất tốt, thế cái nghi thức làm như thế nào?”

Hệ thống chột dạ chút xíu: “Thì là kết hôn ấy, nghe bảo là căn cứ vào sự bất đồng thể chất và độ tâm linh tương thông, càng hiểu rõ nhau thì càng xứng đôi.”

Cảnh Tây: “À vậy thôi.”

Hệ thống: “Cũng không nhất thiết là phải kết hôn thật, lí do tôi cũng nghĩ ra rồi nè, ngài chỉ cần bảo Đoạn Trì là ngài không thích lúc nào cũng bị mấy bé Dị Lang canh me chằm chằm, nhờ hắn giúp á."

Cảnh Tây: “Bọn ta không đăng kí kết hôn thì Thiên Lang tộc chịu đồng ý cho cử hành nghi thức chắc?”

Hệ thống: “…Vậy thì đi đăng kí đi ạ.”

Cảnh Tây khước từ: “Không làm.”

Thật ra hệ thống cũng không thương tâm lắm.

Từ lúc bắt đầu hỏi là nó đã làm xong công tác tư tưởng cho việc vị này không chịu nghe kiến nghị của nó rồi.

Cảnh Tây tập trung tắm cho xong, thay quần áo đi ra ban công phòng ngủ.

Công ty trang trí vẫn đang làm việc bên dưới, chỉ còn hai góc trong vườn hoa nữa là hoàn thành. Cậu đánh giá một lượt, order mấy chậu cây rồi ngồi xuống ghế, hỏi hệ thống tuyến hành trình của nam chính.

Hệ thống xa xôi nói: “Mỗi ngày y chỉ chạy qua chạy lại giữa nhà và công ty, còn lại đâu cũng không đi. Hai người bạn thân y cũng hệt thế, đám Dị Lang còn lại sau khi biết chuyện của ngài xong thì cúp đuôi chạy sang bán cầu bên kia chơi chán chê xong về nhà rồi. Cho nên khoảng thời gian này ngoài chú và bạn thân ra thì y chỉ quen biết mỗi đồng nghiệp trong công ty thôi."

Cảnh Tây dưới cái tình huống thê lương ảm đảm đó bắt lấy một tia khả năng nhỏ nhoi: "Đến Khâu Tự lâu thế rồi mà vẫn chưa đi đâu chơi, có phải hơi bị thiệt thòi không."

Hệ thống: "Ý ngài là?"

Cảnh Tây không đáp, mở điện thoại di động ra nhắn một tin cho Kim Ngữ Mộng.

Kim Ngữ Mộng hiện đang lấy cớ "bình tĩnh lại" tự giam mình trong phòng ngủ.

Khoảnh khắc thương tâm đau khộ nhất của cô đã qua hết từ mấy ngày trước rồi, đọng lại bây giờ chỉ có chút thất vọng. Thấy cậu liên lạc bất ngờ như vậy cũng trả lời rất nhanh, biểu thị cô vẫn ổn.

Kim: 【 Cậu thì sao? Tôi nghe nói cậu bị đuổi khỏi nhà? 

Đây là điều thứ hai cô chú ý tới sau khi trở về.

Đám công tử bột miệng quá rộng, đại khái là sinh ra thương cảm với câu chuyện cũ nhà Ất Chu, rất nhanh đã lan truyền đi khắp nơi đến mức trong vòng không ai không biết —— Ất Tổng là một tên sĩ diện chết, không biết về nhà phát hiện ra chuyện này rồi sẽ cảm nghĩ gì.

Nói vậy nhưng Kim Ngư Mộng cũng không rõ mục đích thật sự của Ất Chu cho lắm.

Quan hệ thông gia hai nhà tan vỡ, tổn thất với Ất gia thực chất cũng không lớn. Cậu không chút thực lực nào, giờ lại lẻ loi bên ngoài thành vật phòng bị nhất của Ất gia, sau đó phải làm sao?

Cô nói thêm: 【 Nếu cần giúp đỡ, bất kể lúc nào cũng có thể tìm tôi.

Cảnh Tây gõ một chuỗi chữ, nhấn gửi: 【 Tôi không sao, ngược lại cô nên chuẩn bị sẵn sàng, bởi vì vẫn sẽ có một số thân thích khuyên nhủ cô, em trai tôi hẳn cũng sẽ tự mình đến xin lỗi, kiểu như nếu cô không gặp nó thì nó sẽ buồn bã đứng ngoài cửa không đi vân vân...】

Kim Ngữ Mộng tưởng tượng đến hình ảnh kia, mày cau hết lại, lại thấy cậu nhắn thêm tin nữa.

【 Cảm ơn nhé, tạm thời tôi không cần giúp đỡ gì, chỉ là đang định trước khai giảng ném mấy thứ không vui đi giải sầu. 

Kim:  Đi đâu thế?

【 Chưa nghĩ ra, vẫn đang xem danh sách địa điểm du lịch. Kiến nghị cô không có gì làm cũng nên ra ngoài hít thở không khí cho đỡ ngột ngạt. 

Kim Ngữ Mộng nghĩ thầm cũng đúng, hàn huyên đôi ba câu rồi cũng bắt đầu suy nghĩ xem nên đi đâu chơi.

Cảnh Tây cười nhẹ dặn hệ thống để ý quá trình tiến triển.

Trong lúc chờ nó xác định nơi nữ chính sẽ đi, cậu hỏi một vài điểm hứng thú của ba con sói con sau đó đặc biệt tinh chỉnh mấy thứ bọn họ thích ở chỗ nữ chính muốn đi, lại viết riêng hai bản giới thiệu mới với hai phong cách khác nhau chia ra bắt hệ thống chọn một bản.

Hệ thống: "Cái còn lại thì sao?"

Cảnh Tây: "Thế thôi, viết nhiều quá dễ lộ sơ hở."

Hệ thống như bé ngoan mà làm việc, hỏi: "Sẽ có tác dụng ạ?"

Cảnh Tây: "Cõ lẽ có thể đánh động bọn họ, chờ xem đi."

Một lần chờ liền ba ngày.

Trong khoảng thời gian đó Cảnh Tây thu được cả đống lời an ủi từ đám hồ bằng cẩu hữu, tạm từ chối toàn bộ lời mời của bọn họ, xắn tay áo bắt đầu trồng hoa, thuận tay giở trò mỗi ngày đưa một bản giới thiệu khu du lịch khác nhau cho nhóm sói con.

Tên cặn bã quả nhiên mỗi ngày đều chạy đến Kim gia, đáng tiếc Kim Ngữ Mộng với Cảnh Tây thoả thuận xong cùng ngày đi rồi, gã không thể làm gì ngoài ngày nào cũng mơ mơ màng màng. Mà tình địch tương lai của gã —— nam chính rốt cuộc cũng hoàn thành hết công việc, vui mừng cùng bạn thân nắm tay chạy ra ngoài chơi một vòng.

Vì vậy tối đó, Cảnh Tây nhận được lời mời video call cùng Đoạn Trì.

Cậu vừa nhấn đồng ý thì thấy được hình ảnh vị tổng tài mặc quần áo ở nhà ngồi trong thư phòng. 

Đoạn Trì nhìn áo ngủ trên người cậu: "Không làm phiền đến cậu chứ?"

Cảnh Tây: "Không sao, có chuyện gì à?" 

Đoạn Trì: "Dạo gần đây cậu có kế hoạch nào không?"

Cảnh Tây: "Không có kế hoạch, ở nhà trồng hoa nuôi cá, suy ngẫm nhân sinh."

Mặt cậu hiện lên một chút ngạc nhiên, "Đừng nói là anh muốn gặp mặt chứ?"

Đoạn Trì hiểu cậu không muốn gặp, có hơi tiếc, nói rằng: "Không phải, chả là cháu trai tôi cũng là Dị Lang, mấy ngày nữa định ra ngoài chơi, cho nên để ngừa vạn nhất tôi hỏi trước chút."

Cảnh Tây hiểu rõ: "Tạm thời tôi không định ra ngoài, cứ để bọn họ chơi thoải mái."

Đoạn Trì: "Được."

Cảnh Tây: "Vậy thôi nhé, tôi muốn đi ngủ."

Đoạn Trì: "Sớm thế này?"

Cảnh Tây: "Ừ, dưỡng sinh mà, khuyên anh cũng nên ít thức đêm lại. Tạm biệt."

Thiên tài cấp S vậy mà lại đi dưỡng sinh... Đoạn Trì nở nụ cười trầm thấp, cười đến mức ba con sói con ngồi ghế salong bên cạnh phải rùng mình.

Anh tắt điện thoại di động, nhìn họ như có điều suy nghĩ.

Ba con sói con không hiểu gì, đang muốn hỏi một câu bọn họ đi được chưa thì nghe thấy anh chậm rãi nói: "Mấy đứa xem... Nếu tôi tặng em ấy một chậu hoa, em ấy sẽ nhận chứ?”

Ba con sói con: "..."

Làm sao bọn cháu biết được!

Cũng may Đoạn Trì không xoắn xuýt vấn đề này lâu, phất tay đuổi bọn họ đi ra ngoài.

Ba con sói con rời khỏi thư phòng, mặt rặt vẻ đau xót.

Chú đã không còn là chú trước đây nữa rồi!

“Người kia" đáng sợ vậy sao, ngay cả chú cực kì lợi hại của bọn họ cũng trở nên như vậy!

Một người trong đó hỏi: "Các cậu nói coi... Vị kia chẳng lẽ có cả khả năng thay đổi đầu óc người khác?”

Hai người còn lại rùng mình, ba người sáu mắt nhìn nhau im lặng rồi run rẩy dìu nhau đi, trong lòng sợ hãi không thôi: "Chỗ chúng ta định đi hình như có cây thần hay sao ấy, đi chào hỏi cái đi, để nó phù hộ chúng ta làm cẩu độc thân suốt đời..."

Bên kia, Cảnh Tây vừa đánh một giấc ngon tới tự tỉnh dậy thì thu được tin ba con sói con đã xuất phát từ sáng.

Cậu kiên trì đợi đến hơn mười giờ liền y như rằng thu được cả tá lời an ủi từ mấy vị công tử bột. Bởi vì ngày nào cậu cũng nói là muốn tĩnh tâm, đám công tử lo lắng lỡ cậu nghẹn ra bệnh luôn nên mỗi ngày đều liên lạc qua một lần rủ đi chơi pay lắc đủ kiểu.

Cậu nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói mình đã buông xuống rồi, muốn đi giải sầu.

Nghe được lời này bọn họ đều thả lỏng biểu thị muốn đi bồi tiếp*, nhanh chóng lập đoàn dựa theo miêu tả nơi nam nữ chính muốn đi của cậu mà bay qua.

*Bồi trong phụng bồi, tiếp trong tiếp đón.

Hệ thống đánh dấu vị trí của nam nữ chính cho cậu: "Vì nữ chính định quay về trước khai giảng một ngày nên ngài còn ba ngày để cùng nữ chính "bất ngờ gặp nhau", tiếp theo phải đưa cô ấy đến chỗ nam chính, chú ý phải giữ khoảng cách với đám nam chính kẻo bọn họ lại ngửi thấy mùi máu của ngài trước."

Cảnh Tây nhìn hai chấm đỏ trên bản đồ trong não vực, phát hiện ra mình đang cách nam chính khá gần.

Ngay lúc này có bàn tay đưa ra đặt trên vai cậu.

Mấy vị công tử bột đang bàn luận nên ăn cái gì, mấy hàng ăn quanh đây cũng bị tra xét. Khi nhắc đến tên một nhà hàng nổi tiếng, có người nhớ tới Đoạn Trì. 

"Lần cuối cùng mọi người đi qua chi nhánh nhà hàng của bọn họ có ai thấy Đoạn tổng không?" Công tử bột nói, "Gần đây tôi lướt mạng thấy có người nói đến đó ăn cơm bắt gặp Đoạn Trì, vòng tay còn đang vang nữa."

Cảnh Tây: "Thật không?"

"Thật mà, bọn họ còn up ảnh nữa nhưng mà giờ tìm sao cũng không thấy", công tử bột hạ thấp giọng, "Mọi người đều nói là chủ thớt đó nói bậy, hoặc là Đoạn Trì thuê hacker xoá mất rồi. Dù sao cũng là huyết khế không thể dùng khoa học giả thích của Thiên Lang tộc bọn họ, Đoạn tổng mạnh như thế, có khi nào là dùng năng lực huyền học thần bí nào đấy để làm không?"

Cảnh Tây: "..."

Hệ thống - thủ phạm cầm đầu của sự việc huyền học: "..."

Cảnh Tây cảm thấy đầu óc đám hồ bằng cẩu hữu này của mình đúng là thiên tài: "Chắc là thế."

"Kẻ có năng lực huyền học" Đoạn Trì lúc này đang ở hội nghị thượng đỉnh kinh doanh nào đó, khuôn mặt trước sau như một lạnh tanh, đầu thì nghĩ làm sao để hẹn gặp mặt được ai kia.

Anh đang suy nghĩ miên man thì nghe được ông chủ bên cạnh đang nói chuyện Ất gia, rằng Ất tổng gần đây mặt lúc nào cũng tối sầm lại, đoạn truyệt con cả, còn mắng gì mà người trẻ tuổi không nhịn được khó khăn, rồi thì bất hiếu các kiểu chưa gì đã lại kéo đàn kéo đúm đi chơi, làm bọn họ đau hết cả đầu.

Anh bước tới hỏi thì biết được ai kia theo bạn lên phi hành khí bay đi ngay hôm nay rồi, im lặng hai giây, mở máy nhắn tin cho người nào đó hỏi đang ở đâu.

Cảnh Tây:  Sao thế?

Đoạn Trì:  Nghe nói cậu ra ngoài chơi. 

Hệ thống gào thảm thiết: "Ngàn vạn lần xin người đừng để hắn biết ngài đang ở đâu aaa!"

Nó lại nghĩ đến việc Đoạn Trì biết cậu đi chơi, đoán ra vị trí chắc chắn là truyện trong phút chốc, tuyệt vọng: "Nhất định hắn sẽ gọi nam chính đi, gọi xong là chúng ta cũng xong, ngài thật sự không suy nghĩ chuyện hoàn thành huyết khế chút nào sao?"

Cảnh Tây gõ chữ rep Đoạn Trì, thuận miệng ứng phó: "Hoảng loạn cái gì, không phải cứ hai con trở lên sẽ đoạt mồi sao? Nếu thực sự không ổn thì ta lượn lờ trước mặt chúng một vòng, để bọn họ đuổi theo thẳng đến chỗ nữ chính, nam chính dừng lại vì cô ấy thì ta lại kéo hai con kia chạy tiếp,thế thôi."

Hệ thống: "..."

Sao ngài lại có thể nghĩ ra được cái ý tưởng điên khùng như vậy hả!

_____________________________________________

Mẩu: Biết phản ứng đầu tiên của tôi lúc đọc đến đoạn cuối là gì không? Dắt chó đi dạo :))))))

Sao trời - Chương 10 [HOÀN]

 Chương 10

Edit + Beta: Mẩu


Tiêu Trì sau khi nghe xong mấy lời này của Vọng Hi, cả người ngốc luôn đứng yên một chỗ không nói lời nào.

Vọng Hi tự biết nói đã nói xong, xoay người định cất bước rời khỏi đó.

Nhưng Tiêu Trì lại vươn tay giữ chặt Vọng Hi lại, không cho cô đi. Yết hầu anh nghèn nghẹn, lời nói ra cũng khàn khàn, anh nói: “Vọng Hi à, thực ra anh cũng là người không được dũng cảm cho lắm.”

Hốc mắt Vọng Hi đỏ ửng.

“Cho nên khi trước có một số chuyện chỉ dám nghĩ không dám làm, vậy là quan hệ chúng ta cứ vậy hết ba năm cấp ba”, Tiêu Trì cười: “Em nói xem, nếu lúc đó chúng ta dũng cảm hơn một chút thì đã chẳng có bao nhiêu tiếc nuối giữa hai đứa mình nhỉ?”

Vọng Hi khiếp sợ quay đầu, Tiêu Trì lại không nói gì, chỉ gắt gao ôm cô vào lồng ngực.

Yêu thầm là khổ sở, song hướng yêu thầm lại là tiếc nuối thanh xuân.

Chuyện anh thích em cũng chưa từng nói cho ai, chỉ có ánh sao biết anh ngày đêm đều nghĩ về em.

Cho dù là lúc gặp nhau thoáng qua thôi, không cần em sau lưng ngắm anh, anh cũng sẽ đợi em đi xa rồi lén quay lại nhìn em.

Anh không biết em thích anh, cũng như em không biết anh thích em.

Vọng Hi giơ tay ôm lại Tiêu Trì, như đáp lại lời bày tỏ của anh.

Tiêu Trì vui vẻ trong lòng, cánh tay ôm Vọng Hi càng thắt chặt. Anh hơi cúi đầu, nói nhỏ bên tai cô: “Cho nên…”

“Nhà tổ chức hôn lễ Vọng Hi tiểu thư khi nào thì chuẩn bị đầu tư cho chính mình thế?”

Anh không cảm thấy quyết định này là hấp tấp. So với lẻ loi một mình chờ đợi năm đó, được đến với em là vinh hạnh lớn nhất của anh.

~Toàn văn hoàn ~

________________________________________

Mẩu: Ban đầu quyết định làm bộ này là do nó ngọt với ngắn nên coi như xả stess. Nhưng mà càng edit càng có cảm giác như cộng tình ấy, điểm khác biệt duy nhất là tôi đ' thể HE được mà thôi ☺ Dù sao nếu không phải do tags đã ghi rất rõ ràng chứ không lúc edit chap 9 tôi có cảm giác như sắp BE đến nơi ấy, may mà cứu vớt được. Đây là bộ đầu tiên hoàn trong nhà nè, vỗ tay chúc mừng nào yế~ 👏👏👊👊👊

     P/S: Mấy lời thâm tình của anh Trì khó edit chết đi được ấy ==|||

Sao trời - Chương 9

 Chương 9

Edit + Beta: Mẩu


Gặp lại nhau ở nơi này, nói không giật mình chắc chắn là giả, Vọng Hi cũng không ngờ sẽ gặp lại anh như thế.

Nhiều năm qua, cô đã nghĩ ra vô số kiểu gặp lại Tiêu Trì, nhưng chưa bao giờ ngờ được lại là một ngày bình thường như vậy.

Vọng Hi vén lại tóc mai bên tóc, ngẩng đầu nhìn thẳng mắt anh. Cô cong môi, cười nói: “Đã lâu không gặp, Tiêu Trì.”

Cô giả vờ trấn định, nhưng cái tay đang rũ bên người lại làm bại lộ cô. Cái tay kia không ngừng run rẩy, Vọng Hi muốn duỗi tay đè nó lại, che giấu cảm xúc trong nội tâm mình.

Tiêu Trì nhìn Vọng Hi, mắt cũng không nhìn sang nơi khác, chỉ nhìn chằm chằm cô, dần dần đáy mắt anh cũng phiếm hồng. Cách môi anh hơi run, thanh âm khàn khàn: “Vọng Hi, đã lâu không gặp.”

Đúng vậy, thật sự đã rất lâu rồi không thấy.

Vọng Hi rời mắt trước, há miệng nói: “Nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước ——”

“Vọng Hi”, Tiêu Trì đánh gãy lời cô, “Lâu rồi mới gặp lại, tôi mời cậu một bữa cơm nhé!”

Vọng Hi nghe vậy vội xua tay: “Không, không cần đâu.”

Tiêu Trì cúi đầu: “Tôi muốn nói chuyện với cậu, được không?”

Vọng Hi cuối cùng cũng không nhịn nữa, dù sao người trước mặt này cũng là đối tượng mình yêu thầm mười năm.

Tiêu Trì đưa cô đến một tiệm đồ nướng, nơi này trang hoàng rất đơn giản, mặt tiền cực kì mộc mạc, không có gì đặc sắc.

Nhưng nhà này là tiệm đồ nướng, lại còn là tiệm trước đây Vọng Hi thích nhất.

Tiêu Trì rót một ly nước trái cây cho Vọng Hi: “Cho cậu này.”

Vọng Hi nhận lấy, lễ phép cảm ơn.

“Bây giờ cậu đang làm gì thế?”

Thấy Tiêu Trì hỏi, Vọng Hi trả lời: “Nhà tổ chức hôn lễ.”

Tiêu Trì nhếch môi cười: “Ngành nghề này nghe thật có ý tứ.”

Vọng Hi: “Ừm.”

Hai người không ai tiếp lời ai, không khí lâm vào xấu hổ.

Cuối cùng vẫn là Tiêu Trì mở miệng trước, anh hỏi: “Sau hôm thi Đại học, sao cậu không quay lại trường tham gia lễ tốt nghiệp?”

Vọng Hi liếc góc bàn, thanh âm thanh lãnh: “Trong nhà có chuyện, không đến trường học báo nguyện vọng được.”

“Vậy sao cậu lại cắt đứt liên lạc? Cậu có biết lúc đó tôi khắp nơi tìm cậu, vốn dĩ định nói tốt nghiệp vui vẻ với cậu…” Đột nhiên, Vọng Hi ngẩng đầu đối diện ánh mắt Tiêu Trì, ngữ điệu anh thấp xuống, “Dù sao quan hệ ba năm cũng đâu có tệ.”

Vọng Hi nhắm mắt: “Chuyện trong nhà, tôi không liên hệ lại với bất kì ai.”

“Ừm......”

Sau khi ăn xong, Tiêu Trì đưa Vọng Hi về, lúc trên cầu vượt, bước chân Vọng Hi dừng lại.

Tiêu Trì quay đầu: “Làm sao vậy?”

Vọng Hi đứng yên tại chỗ, nghênh đón làn gió thổi tới làm tà váy bay hỗn loạn.

Tiêu Trì bước lên trước, giơ tay giữ lại tà váy bị gió thổi tung: “Đứng đây làm gì?”

Vọng Hi ngẩng đầu, cười một tiếng với anh: “Tiêu Trì, tôi vốn định nói “Tốt nghiệp vui vẻ với cậu hôm lễ tốt nghiệp.”

Tiêu Trì sửng sốt.

“Nhưng tôi không có cơ hội. Du Châu nhỏ vậy mà tôi về bốn năm rồi cũng không gặp cậu lần nào, cứ tưởng không duyên gặp lại, mấy lời muốn nói cũng nghẹn chết trong lòng. Mà tôi giờ gặp được rồi. Cho nên tôi không muốn cứ giữ khư khư như thế nữa…” Trong mắt Vọng Hi đọng hơi nước, nhưng cố nén trở về, “Lễ tiốt nghiệp đó,ngoài nói “Tốt nghiệp vui vẻ” với cậu, tôi còn định nói ——”

Hô hấp Tiêu Trì nghẹn lại.

“Tôi thích cậu.”

“Ngôi sao trong lòng biển rộng, Tiêu Trì cũng ở trong lòng Tiểu Hi.”

Tường thành yêu thầm thủ giữ bao năm kia, cuối cùng cũng mở cánh cửa lớn ra rồi.

Sao trời - Chương 8

 Chương 8

Edit + Beta: Mẩu


Vọng Hi nhớ tới một lần nói chuyện cùng Tiêu Trì hồi cấp ba.

Đó là đêm Giao thừa năm ba, Vọng Hi ở nhà làm đề, bị Tiêu Trì mạnh mẽ lôi ra khỏi cửa đi chơi, gọi mĩ miều là “Thích hợp thả lỏng”.

Tiêu Trì đưa cô đến một cái sân thượng, anh mang theo rất nhiều rượu và BBQ nướng.

Vọng Hi nói: “Ông mang nhiều đồ vậy là để chuẩn bị mở party hay gì?”

Tiêu Trì nhếch miệng cười nói: “Chỉ mở party với bà thôi.”

Một buổi đó, trái tim Vọng Hi đập đặc biệt nhanh.

Từ sân thượng nhìn lại, vừa lúc thấy được từng đoá pháo hoa sáng lên trên màn đêm đen.

Chúng vươn lên từ mặt đất, đến độ cao nhất định nở rộ, tạo ra đủ loại hình dáng.

“Này —” Tiêu Trì truyền một chén rượu qua.

Vọng Hi: “Tôi cũng không uống đâu.”

Tiêu Trì nghe vậy gãi đầu: “Ừ nhỉ, tôi quên mất. Nhìn bà có vẻ sẽ không uống thật, vậy bà uống gì nào? Tôi xuống đi mua cho nà.”
Vọng Hi lắc đầu: Không cần đâu, tôi không khát.”

Nói là nói vậy, nhưng chỉ có hai người xem pháo hoa nói chuyện phiếm với nhau, Vọng Hi vẫn không nhịn được uống mấy hớp.

Ban đầu chỉ là nếm thử xem vị thế nào, sau lại thấy như uống sắp nghiện luôn, cứ thế một lúc chai rượu liền thấy đáy.

Vọng Hi thường không uống rượu bia, cho dù là bia độ thấp nhất, uống xong kiểu gì cũng say.

Cô ngây người nhìn lên bầu trời sao.

Tiêu Trì hỏi cô: “Bà nhìn gì thế?”

Bỗng dưng Vọng Hi cúi đầu, đối diện với tầm mắt Tiêu Trì, nhỏ giọng mở miệng: “Tiêu Trì, ông nói xem trong biển có sao hay không?”

Tiêu Trì nhìn cô gái trước mặt, hai má cô đã phiếm hồng đỏ ửng, ánh mắt mê ly.

Anh cười trả lời: “Quả nhiên là uống say chuếnh choáng rồi đúng không, làm sao mà trong biển có sao được chứ.”

Vọng Hi dời tầm mắt ra phía trước: Thế ông thử nói xem vì sao mặt biển luôn chợt loé đi?”

“Đó là chiết xạ ánh sáng mà!”

“Không, không phải”, Vọng Hi lắc đầu, sau đó lại nghiêm túc nói, “Là trong biển có sao đó.”

Tiêu trì nhìn cô.

Vọng Hi nói: “Bởi vì biển sâu và sao trời vẫn luôn yêu nhau, cho nên dù họ cách xa cả vạn dặm, trong biển sâu vẫn luôn có bóng dáng của sao trời.”

Tiêu Trì sửng sốt, sau đó giơ tay xoa đầu cô: “Hôm nay bà bị làm sao vậy? Tự dưng văn nghệ lừa tình thế?”

Vọng Hi không nhìn anh, chỉ cúi đầu nói thầm: “Giống như tôi vậy…”

Tiêu Trì không nghe rõ: “Gì cơ?”

Vọng Hi ngẩng đầu, nhìn thẳng mắt Tiêu Trì, giọng nói có chút ngây ngốc: “Tiêu Trì, ông xem trong mắt tôi có gì đi?”

Hô hấp Tiêu Trì lạc một nhịp, trong mắt Vọng Hi? Trong mắt cô bây giờ, có anh.

Vọng Hi dời đầu, nói: “Trong mắt tôi, có biển sâu và sao trời.”

Tôi lấy mình làm biển sâu, lấy cậu làm sao trời. Khoảng cách giữa biển sâu với ngôi sao cũng như tôi và cậu, xa cách vạn dặm, tính không ra.

Tôi giống biển sâu, nó yêu ngôi sao, tôi yêu cậu.

Sao trong biển, cậu trong tôi.

Tiêu Trì, cậu ở trong lòng tôi.

_________________________________________

Mẩu: À á à, bắt quả tang trẻ vị thành niên uống rượu khi chưa đủ tuổi nhá.

         Phát hiện ra đẳng cấp tỏ tình mới, đỉnh thực sự chứ :”))

Chữa bug - Chương 11

  Chương 11 Edit + Beta : Mẩu Cảnh Tây: 【 Ừ, sáng nay tôi tỉnh dậy rời giường thì thấy mây tím ló rạng phía Đông, chớp mắt thông suốt ngộ...