Ohh sự chú ý của bạn đã va phải vào cái Chú ý này ~

Mọi bản edit đều dựa trên QT và vài nguồn raw khác nhau, tôi là điển hình một chữ tiếng Trung bẻ đôi cũng không biết, chỉ đảm bảo 50-70%, còn lại là chém thêm theo lý giải bản thân. Chắc chắn còn nhiều sai sót mọi người cứ thoải mái chỉ ra, nhưng mà toxic thì thôi-

Sao trời - Chương 6

 Chương 6

Edit + Beta: Mẩu


Năm ba ấy trôi qua rất nhanh ——

Trước ngày thi đại học.

“Tiểu Hi, chúng ta đi mua lưu bút* học sinh đi!” Trần Ương thân mật khoác tay với Vọng Hi.

*Không biết chỗ các bạn có không nhưng lưu bút là kiểu quyển sổ nhỏ để viết những lời muốn nhắn nhủ, chúc hay là những điều muốn nói rồi tặng cho nhau í, thường hay viết lúc sắp xa nhau, như trong trường hợp này là sắp thi đại học, thi xong là bye bye bạn cùng lớp rồi :"))

Vọng hi gật đầu đáp ứng: “Được.”

“Trang đầu tiên của lưu bút là phải dùng để viết cho người đã lưu lại tiếc nuối lớn nhất trong cuộc sống thời trung học đó!” Trần Ương một lòng một dạ nhào vào gian hàng say mê chọn lựa.

Vọng Hi cầm một quyển kiểu dáng đơn giản nhất lên, nhìn về phía Trần Ương cười nói: “Vậy mày chuẩn bị viết cho ai thế?”

Lời này vừa nói ra, Trần Ương khó có được đỏ bừng mặt.

Vọng Hi cảm thấy rất hiếm lạ, nhịn không được chọc ghẹo: “Ấy da, Ương Ương giấu diếm giỏi ghê ta! Lâu vậy rồi mà tao cũng không biết luôn nè.”

Trần Ương vội vàng đẩy cô ra, giọng điệu mềm mại nhỏ nhẹ đi: “Thì chính là cái vị đứng đầu ban khoa học tự nhiên đó. Người ta là học thần hẳn hoi, tao sùng bái cậu ấy khá lâu rồi.”

“Oaaaa ——”

Trần Ương vội giơ tay che lại cái miệng không biết nặng nhẹ của Vọng Hi: “Đừng nói về tao nữa Tiểu Hi à, nói mày coi trang đầu tiên chuẩn bị viết cho ai nào?”

Vọng Hi sửng sốt, viết cho ai? Trong tiềm thức của mình, hẳn là muốn viết cho Tiêu Trì nhỉ….

Trần Ương liếc cái nhìn thấu: “Chờ thi xong rồi mày tặng nó cho Tiêu Trì đi!”

Vọng Hi ngay lập tức trừng to mắt: “Ương Ương à tao…”

“Được rồi!” Trần Ương đánh gãy, “Mấy cái này mày không cần phải gạt tao làm gì! Tao hiểu mày nhất đó, sao có thể không biết mày nghĩ cái gì trong đầu.”

Vọng Hi vậy mà có chút quẫn bách, vội cúi đầu, cảm giác như thể không có mặt mũi nào nhìn Trần Ương vậy.

Trần Ương lấy tư thế như một người cha già ôm vai cô: “Mày lo lắng không đâu cái gì thế? Thích một người cũng chả có gì mất mặt, đều là chuyện thường mà! Cả hai cùng thích nhau thì là hữu tình nhân chung thành quyến chúc*, không thích thì từng người cúi chào nhau, này thì có cái gì mà không dám chứ.”

*Tra khắp nơi cũng không có giải thích mà thường toàn để nguyên cụm, theo ý hiểu cá nhân thì kiểu cả hai người đều vừa hay có ý có tình với nhau thì nên duyên thôi.

Vọng Hi ngập ngừng nói: “Tao vẫn có chút không dám......”

Trần Ương bất đắc dĩ cười chịu thua: “Thôi được rồi! Thật sự không được thì mày chỉ cần nói đó là quà tình bạn ba năm với nhau là ok. Lấy danh nghĩa bạn bè chẳng lẽ không được chắc?”

Vọng Hi tuy rằng vẫn có chút không dám, nhưng cứ nghĩ lại thấy Trần Ương nói cũng đúng.

Cầm theo sổ lưu bút học sinh mới toanh, Vọng Hi thật cẩn thận bước vào phòng học, cùng Trần Ương viết cho từng người trong lớp, chỉ để lại duy nhất trang đầu tiên là trắng tinh.

Hôm đó chính là lần đầu tiên cô làm việc riêng trong giờ tự học, cô suy nghĩ mất tận hơn bốn mươi phút, cảm thấy mình không thể để lại nuối tiếc được. Ba năm cấp ba, hiện tại sắp chia ly, chính mình cũng không thể để Tiêu Trì cả đời đều không biết tâm ý mình.

Hơn nữa Tiêu Trì ưu tú như vậy, loá mắt đến thế, đợi lên đại học rồi chắc chắn sẽ có bạn gái….

Vừa nghĩ đến đó, cảm xúc Vọng Hi bỗng không sao hiểu được sụp đổ, hốc mắt hồng hồng, không dám nhìn người khác, chỉ đơ người nhìn chằm chằm vào bài thi trước mặt.

Trần Ương chú ý sáp lại, ôm lấy Vọng Hi: “Sao vậy Tiểu Hi ới? Sao lại khóc rồi?”

Vọng Hi sửng sốt một lúc rồi mới hồi thần, rốt cuộc cũng hạ quyết tâm nói ra một câu ———

“Ương Ương, tao không muốn nhìn thấy bên người cậu ấy có nữ sinh khác, tao cũng không muốn để tao và cậu ấy cả đời chỉ có thể làm bạn bè.”

“Ương Ương à, tao thích một người, người đó tên là Tiêu Trì.”

Mẩu: Đang định bảo chị thích một người suốt 3 năm cấp ba đc cũng giỏi ghê xong nhớ ra mình cũng crush một thằng suốt 5 năm mà vẫn đ nói được ra khỏi mồm thì có cl lập trường gì nói ai ☺

Sao trời - Chương 5

 Chương 5

Edit + Beta: Mẩu

*Trong chap này là lên lớp 12 rồi đó, nma bên đó khong hay gọi như thế mà thường gọi là năm ba trung học hơn, ngắn gọn là cao tam :”) Định đổi nma trùng với tên lớp của người ta nên thôi giữ nguyên.

Mới mấy tháng đầu năm ba trung học bầu không khí học tập đã cực kì nồng đậm.

Mọi người ngày thường đều là đọc sách, không đọc sách cũng sẽ vùi đầu khổ học, giáo viên chủ nhiệm ngày ngày lượn là lượn lờ xung quanh các lớp nếu không phải vận động cổ vũ thì chính là trấn an cảm xúc học sinh.

“Hốt văn thủy thượng tỳ bà thanh, Chủ nhân vong qui, khách bất phát…”*

“Học uỷ, cho tôi mượn bài tập của cậu coi chút cái nào!”

“.......”

Vọng Hi lười biếng ghé sát mặt bàn, tay cầm bút liên tục xoá rồi lại sửa trên tờ bài thi.

Âm thanh xung quanh không phải tiếng bạn học nhẩm bài thì là tiếng giáo viên giảng giải, rất ít xuất hiện tình trạng nói chuyện riêng, mọi người đều đang đọc thơ làm đề, ngày qua ngày đều như vậy.

Vọng Hi cả sáng đều sửa bài thi, bây giờ đầu óc vẫn còn lù mù, bút trên tay đặt ở vở nháp vô thức viết lung tung.

Chạm vào ——

Tiếng bàn ghế đổ ngã vang lên bên tai đã kéo lại Vọng Hi từ trong suy nghĩ của mình.

Cô nhìn lại vở nháp của mình theo bản năng, thấy cả một hỗn hợp toàn là công thức tính toán phức tạp và hai chữ “Tiêu Trì”.

Vọng Hi ngay lập tức khép vở nháp lại, mặt đỏ bừng làm sao cũng không hết được.

Trần Ương chạy đến cạnh bàn Vọng Hi, lôi tay kéo cô chạy ra khỏi phòng học.

Vọng Hi nhẹ nhàng  lảo đảo chạy theo bước chân cô bạn: “Sao thế?”

Trần Ương vội vàng nói: “Lớp mười hai có người nhảy lầu, ở toà phía tây ấy.”

Vọng Hi tức khắc trừng lớn mắt: “A?”

.......

Lúc Vọng Hi cùng Trần Ương chạy đến dưới chân toà nhà phía tây, dưới tầng đã vây cả một vòng người. Bọn họ đều đang ríu rít thảo luận.

“Sao lại thành thế này? Kia không phải Đồng Khanh sao?”

“Ai cơ, Đồng Khanh là cái bạn năm ba ban văn kia á?”

“Là cô ấy.”

“Khanh Khanh! Khanh khanh cậu xuống đây đã! Chúng ta có gì cùng nói chuyện được không?”

Phía trước toà nhà phía tây có chừng mười hai bạn học lớp mười hai, mấy nữ sinh cố gắng hét với lên lầu.

Vọng Hi nhìn về phía mái nhà, trên sân thượng cạnh đó có một nữ sinh mặc đồng phục đang đứng. Cô gái vén tóc, gió trên mái nhà thổi tung tóc cô gái trong không trung, như thể giây sau liền có thể thổi ngã thân hình lung lay sắp đổ của cô gái.

Bàn tay rũ một bên của Vọng Hi run rẩy, theo bản năng túm lấy góc áo Trần Ương.

Trần Ương lầm bầm: “Nếu cậu ấy mà ngã xuống…”

Vừa dứt lời, tình huống Đồng Khanh phía trên đã không ổn, cô gái cách lan can sân thượng càng ngày càng gần, gần cả nửa người đều nhoài ra, như thể giây sau liền có thể ngã xuống.

Trong nháy mắt ấy, thân mình Đồng Khanh mất đà lảo đảo.

“A ——”

Tiếng hét chói tai xung quanh vang lên, Vọng Hi lùi một bước, trước mắt liền bị che lại, chỉ còn một mảnh bóng tối.

Cô nghe thấy bên tai có người nói: “Đừng nhìn.”

————

“Hai bà đúng là thích xem náo nhiệt ghê đấy! Vừa nghe người ta có chuyện là vội vàng chạy đi xem luôn? Người sợ hãi là bà, mà người muốn xem lại cũng là bà.”

Tiêu trì bưng mâm đồ ăn ngồi đối diện Vọng Hi.

Vọng Hi quay đầu đi: “Sao tôi biết được.”

Vào khắc cuối cùng đó Đồng Khanh được nhân viên cứu hộ kịp thời túm cổ tay kéo lại mới cứu được, khi đó mọi người dưới tầng ai cũng phải thở phào một hơi.”

Trần Ương uống một ngụm canh, nói: “Mày biết mệt nhất vẫn là Tiêu Trì không? May mà ổng che mắt mày lại trước đấy chứ nhỡ mà chết người thật ấy. Cảnh tượng ấy sẽ kinh khủng đến nhường nào!”

Tiêu Trì: “Biết thế rồi mấy bà còn đi? Trường hợp kiểu này ảnh hưởng tâm lý bao nhiêu các bà không hiểu chắc? Chưa kể bây giờ mấy bà là năm ba rồi đó các đại ca ạ!”

Trần Ương thật cẩn thận giơ tay: “Rồi tôi sai, lần sau tôi không dám lôi kéo Vọng hi đi cùng nữa.”

“Thật là......”

Vọng Hi chỉ dám vùi đầu ăn cơm, không dám cả ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Trì.

Cô sợ anh nhìn thấy yêu thích trong mắt mình đối với anh.

Nhưng hôm nay có thể bị Tiêu Trì dạy bảo như này, cảm giác đúng là có chút không ổn định nha…..

 ______________________________

*  Là hai câu trong bài thơ tỳ bà hành của Bạch Cư Dị. Khoảng năm Nguyên Hoà thứ 10, tác giả về làm quan ở Cửu Giang, hữu duyên gặp một người đàn bà chơi tỳ bà bên sông, bà kể mình vốn là con hát học nghệ sau lấy chồng theo chồng làm nghề buôn trên thuyền, rồi lại kể về cuộc đời lưu đày lênh đênh của mình. Ông về đây làm quan được hai năm luôn yên bình lại gặp được số phận ấy mới thấy cảm thương thay người đàn bà nên đã làm bài thơ đưa tặng. Bài thơ gồm 616 câu thơ. Hai câu trên là câu thứ 7,8 trong bài.

Hán:  Hốt văn thủy thượng tỳ bà thanh

           Chủ nhân vong qui, khách bất phát”

Dịch nghĩa: “Chợt nghe có tiếng tỳ bà văng vẳng trên mặt nước

                     Chủ nhân quên về, khách không rời bến”

Dịch thơ: “Đàn ai nghe vẳng bên sông

                 Chủ khuây khỏa lại, khách dùng dằng xuôi”

Chữa bug - Chương 8

Chương 8

Edit + beta: Mẩu


Cảnh Tây: "Xé cũng xé nát hết rồi, còn chuẩn bị cái gì nữa?”

Hệ thống: “Tôi còn tưởng lão gia ngài sẽ nhân thời cơ thoát ra ngoài chứ.”

Cảnh Tây: “Quá phiền phức, hơn nữa ta là một người mềm lòng, sao nỡ để bọn họ chịu cảnh không hay biết gì.”

Sau đó cái người vừa nói mình ‘mềm lòng’ này đối diện bốn người hỏi: “Ảnh tôi chụp khá đẹp đó, mọi người muốn lấy không? Tôi gửi cho mỗi người một bức nhé?”

Tổ bốn người vốn đang bên lề bùng nổ, nghe câu đó xong, dây thần kinh trong đầu ‘tạch’ một tiếng đứt luôn.

Ất Tuấn dùng sức lau mặt, lao nhanh về phía cậu, bị Cảnh Tây né nhẹ cái mất đà, ngã rầm tiếp xúc với đất mẹ, sau đó được mấy vị thân thích Ất gia ba chân bốn cẳng đỡ dậy.

Ất tổng dù sao cũng cần mặt mũi, không động thủ trước mặt đám người này.

Chỉ là tâm lí cực kì thiếu bình tĩnh, chứng cứ rõ ràng chính là bàn tay ông ta vẫn luôn run rẩy. Ông ta thở hổn hển lấy hơi, xác nhận lại lần nữa: “Mày làm?”

Cảnh Tây rất thành thật: "Đúng rồi đó."

Mắt Ất tổng đỏ nữa, nhẫn nhịn kích động muốn giết cậu, đè nén lửangiận hỏi: “Mày muốn làm gì?”

Tiểu Huệ cũng thê lương khóc lóc kể lể: “Anh Chu, không phải tôi đều nghe cậu nói quên đi anh ấy bắt đầu cuộc sống mới à, sao cậu lại làm vậy với tôi?”

“Ây chuyện này…Sao cô lại trách tôi được? Tôi chỉ đem mấy lời hai người đã nói show ra thôi mà?”, Cảnh Tây cực kì vô tội, “Cô xem cô tốt đẹp như thế, Tiểu Tuấn lại bỏ qua cô chọn cô ấy, tôi chỉ định để cô ấy biết nó thích cô ấy đến mức nào, cho cô ấy một niềm vui bất ngờ thôi mà, ai biết là cô ấy lại tức giận thế.”

Tiểu Huệ bị chặn họng, khóc càng ác liệt hơn.

Ất Tuấn bị thân thích ấn lại, một tay duỗi ra, hai chân đá loạn, thần sắc vặn vẹo dữ tợn: “Tôi muốn giết anh aaaa!”

Chân ái chịu không nổi đả kích, ‘á’ một tiếng, mềm nhũn ngã khuỵ xuống.

Ất tổng nhịn đến cực hạn, lấy tính khí ở nhà, trực tiếp hoá thân thành rồng rít gào, chỉ vào cậu: “Mày cút, cút đi cho tao! Dù sao mày cũng đủ lông đủ cánh rồi, từ nay về sau muốn làm gì thì làm, cái nhà này với mày chả có quan hệ gì cả! Mày chết ở bên ngoài luôn cũng đ*o ai quan tâm mày!”

Cảnh Tây: “Thông tin của tôi trong AI cũng xoá hết à?”

Ất tổng: “Phí lời! Mày cũng đừng có nghĩ đến chuyện quay về.”

Cảnh Tây: “Vậy thì tiếc thật đấy, dù sao trong nhà cũng chỉ có bọn nó tốt với tôi.”

Ất tổng: "Cút ——!"

Cảnh Tây nhún vai, quay người rời đi.

Hệ thống: “Đây là bị đuổi ra khỏi nhà?”

Cảnh Tây: "Không giống à?"

Hệ thống: "Vậy ngài định ở đâu ạ?"

Nó nói xong lại nhớ tới gần đây cậu cho người thu dọn lại Chu gia đại trạch, “Hoá ra ngài đã lên kế hoạch rời đi từ đầu rồi nha.”

Cảnh Tây: “Ừ, ở đó vờ tương thân tương ái với bọn họ ta cũng mệt lắm chứ, vốn còn định để lại chút vật kỉ niệm, đáng tiếc là bọn họ có vẻ không cần.”

Cậu quay đầu lại nhìn toà lâu đài tinh xảo vừa bị bọn họ náo loạn một trận, thấy bọn họ vẫn đứng đó tiện tay làm thêm tấm nữa, lúc này mới đi tiếp về phía trước.

Khách mời phần lớn đã rời đi, chỉ còn lại vài mống không có mắt vẫn còn muốn bám hơi nịnh bợ Ất gia ở lại. Bây giờ thấy tranh cãi gia đình đã kết thúc liền rắp tâm thế ‘đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi’ vây quanh, muốn giúp một tay.

Mấy vị công tử cũng chưa đi xa, thấy trò hề này mà ‘chậc chậc’ thán phục mấy tiếng, bước nhanh tới đón Chu thiếu.

Đoạn Trì vẫn luôn là tâm điểm chú ý, không thích hợp ở lại, là nhóm người đầu tiên rời đi.

Nhưng được cái thị lực anh cực kì tốt, lúc sắp sửa lên xe quay đầu lại nhìn qua, chỉ thấy Ất Tuấn mặt đỏ tía tai bị người ta đè lại, Ất tổng thì chỉ vào người nào đó gào thét, hiển nhiên là bị chọc tức không ít.

Anh nhớ tới lúc rời khỏi đó vừa vặn thấy thiếu niên kia đang chụp ảnh cho bọn họ, nở nụ cười trầm thấp, khom lưng vào xe.

Nhân viên theo sát vào sau, còn chưa ngồi vững, liền nghe thấy tiếng chuông sắc bén ầm ầm vang lên.

Anh ta sợ hết hồn, vội vàng đóng cửa lại, quay đầu nhìn, xác định Đoạn tổng không hề quan tâm tới tiếng chuông đang rít vang, chỉ ôm trán tiếp tục cười.

Còn đâu dáng vẻ lạnh nhạt xa cách thường ngày, cũng không có một tí thành thục thận trọng nào như lúc ở trên mạng nữa luôn.

Giống như mọi cái nhãn mác lý trí, bình tĩnh, bình thản ung dung không vội trên người anh giờ phút này sụp nát toàn bộ, lộ ra khí tức bản thể càng lúc càng nguy hiểm.

Nửa ngày sau Đoạn Trì mới ngưng cười, đáy mắt hiện tơ máu, đầu lưỡi liếm qua răng nanh, một ý nghĩ rõ ràng và kiên định nổi lên trong lòng: Muốn cậu.

Nhân viên ngừng thở, không dám thở luôn ấy.

Anh ta thấy tiếng chuông dần yên tĩnh lại, nhìn ánh mắt và trạng thái của Đoạn tổng, tay run run lấy ra hai ống thí nghiệm thuỷ tinh, một ống là máu của người nào đó, một ống là chất xoa dịu cảm xúc dành cho Dị Lang.

Anh ta cẩn thận từng li từng tí dâng cả hai ra: “Của, của ngài đây.”

Đoạn Trì liếc qua, từ chối.

Dục vọng đối với máu của anh không lớn, mà cứ cho là có thì cũng không muốn thứ đồ uống đông lạnh này.

Thứ anh muốn là máu nóng, không cần nhiều, chỉ cần một chút thôi. Anh khát vọng được dán người lên mà thưởng thức làn da của người kia, chậm rãi mà tinh tế hôn lên vết thương nhỏ.

"Vù —— "

Tiếng chuông vừa yên tĩnh lại bắt đầu gào thét.

“…” Nhân viên sắp khóc tới nơi, “Thôi hay là ngài cứ uống một chút đi ạ.”

Đoạn Trì cuối cùng vẫn không đụng đến nó, chỉ để mình tự điều chỉnh lại.

Hai người ngồi xe đến một nhà hàng gần phòng ăn, vào một phòng riêng đã đặt trước hội hợp với một đám người của viện nghiên cứu, kiên nhẫn chờ vị chủ sự vừa gây chuyện kia đến.

Cảnh báo từ vòng tay Dị lang thường thì chỉ vang lên một lần lúc ở sở cảnh sát, sau đó nếu còn vang nữa mới đến lượt người của viện nghiên cứu vào cuộc xử lí.

Những người trong phòng này đều biết vòng tay Đoạn Trì đã hơn vang hai lần, thấy sắc mặt anh lúc này vẫn rất bình tĩnh, hai mặt nhìn nhau, lén lút nháy mắt ib riêng.

【Chuyện gì đã xảy ra? Thiếu gia chơi lớn quá tay bị ba đánh chảy cả máu, kích thích đến Đoạn tổng?

Nhân viên mặt lạnh tanh rep: không, nhưng mà ba cậu ta bị cậu ta chọc cho tức hộc máu vào viện thì có thể thật.

Cho nên cậu ấy thực sự phá chuyện em trai thành công? Nói luôn đi ba, làm người ta hiếu kì rồi đây này!

Nhân viên kể đơn giản qua chuyện ngay tại hiện trường mở file ghi âm rồi chuyển tới chính sự, nói vấn đề đại học Cách Trách.

Vòng tròn Dị lang quá nhỏ, cháu trai và hai tiểu bối của Đoạn Trì muốn học đại học ở Khâu Tự, chuyện này bọn họ biết lâu rồi, cho nên khi viện nghiên cứu đã đọc được thông tin đăng kí Ất Chu, nên lên tiếng một chút.

Không phải là do bọn họ chưa nói chuyện à? Đợi bọn họ nói xong rồi chúng ta lại tính sau, dù sao nhà trường rồi cũng phải mở học. Cậu xem hình tượng và thực lực này của Đoạn tổng xem, chẳng lẽ bọn họ lập xong quan hệ thì người ta không được đi học nữa chắc? Cậu tiếp xúc với cậu ấy rồi, thấy được không?

Nhân viên cười ha hả trong lòng vài tiếng: Cậu ta chịu hẹn gặp Đoạn tổng đã là cảm tạ trời đất rồi.

! ! ! Thảm vậy á, thế Đoạn tổng làm sao bây giờ?

Nhân viên nghĩ tới việc ban nãy trên xe đến cả ống máu cũng mở rồi mà Đoạn tổng vẫn không uống, rep:...Tôi cảm thấy ngài ấy hẳn là không sao đâu.

Chẳng lẽ bởi vì thể chất Ất Chu đặc thù. Tuy là hấp dẫn nhiều Dị lang nhưng sức ảnh hưởng sẽ giảm bớt đi?

Nhân viên: Cũng có thể là do ý chí Đoạn tổng quá mạnh mẽ.

Hai người này thật thần kỳ.

Hai cái người ‘thật thần kì’ một tên không coi ai ra gì xem thực đơn, một đứa thì chia sẻ chuyện năm đó của Chu gia cho đám công tử chuyên hóng bát quái, lấy lí do ‘muốn yên tĩnh’ tạm biệt bọn họ, vác nguyên bộ âu phục chậm rãi đi tìm nhà hàng, call công nhân thiểu năng trí tuệ: “Vừa rồi ngươi gào cái khỉ gì?”

Hệ thống trong não vực mở biểu đồ biến hoá hoocmon của Đoạn Trì ra: “Xem, hai vạch đỏ như máu luôn ấy.”

Cảnh Tây nhìn đồng hồ, “Lúc đấy anh ta rời khỏi đó chưa?”

Hệ thống: “Mới lên xe.”

Nó phân tích, “Mà ở khoảng cách đấy thì hắn không thể ngửi được mùi trên người ngài.”

Vậy chỉ có một khả năng.

Vòng tay Đoạn Trì vang lên gần 80% không phải do ‘máu’, mà là do ‘người’.

Nói cách khác, cái ý định ‘gặp mặt rồi quyết định sau’ của anh đã có kết quả, biểu hiện dựa trên tình huống vòng tay vang lên hẳn hai lần, đã vậy còn một bộ chết cũng không hối cải nữa cơ.

Một người một máy chìm vào câm lặng.

Hệ thống vẫn không nhịn nổi trước: “Ngài không có gì muốn nói hết sao!”

“Không có”, Cảnh Tây một mặt vô tội, “Ta hôm nay có làm gì đâu? Vừa không động thủ lại không cãi nhau, cũng chỉ nói mấy câu với bọn họ, mà hắn còn không nghe thấy đó, là do cái thiết lập Dị Lang nhà mấy người cố tình gây sự, đừng hòng ụp nồi lên đầu ta.”

Hệ thống cực kì muốn làm riêng một chiếc gương cho vị này soi lại cái nết của mình, nhưng nó cũng biết đấy là tính cách của Cảnh Tây rồi, cứ cho là lần này bọn họ không gặp nhau thì lần sau vòng tay vẫn sẽ kêu thôi, chỉ có thể trách vị này chủ nhân lần này lợi hại ghê, thế quái nào chọt trúng điểm yêu thích của Đoạn Trì.

Nó lẩm bẩm, quyết định đóng cửa bế quan từ từ một chút.

Cảnh Tây vui vẻ bình tĩnh không nhanh không chậm đi vào nhà hàng, đẩy cửa phòng riêng bước vô, vừa ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt của Đoạn Trì.

Biểu tình Đoạn Trì rất bình tĩnh, chỉ gật đầu với cậu một cái coi như chào hỏi, bộ dáng trầm ổn thân sĩ y hệt như lúc trên mạng, cảm giác như không gì có thể khiến anh mất khống chế vậy.

Nhưng mà khoa học học kĩ thuật hiện đại rồi lại cứ thích phá đám cơ, đúng lúc này, toàn bộ người trong phòng đều nghe thấy tiếng chuông sắc bén vang lên.

Mấy người Cảnh Tây: “…”

Bản thân Đoạn Trì: "..."

_______________________________

Mẩu: Không phải ảo giác, chap này nó ngắn thiệt, ngắn bằng hai lần chương trước, nhưng đm thi cử làm tôi ngâm nó mấy ngày liền, tình hình này chắc kéo dài đến tầm giữa tháng 11 quá, đấy do tôi bận học với thi cử đấy chứ tôi thề mấy nay tôi muốn siêng lên rồi. THỀ-

        

Chữa bug - Chương 11

  Chương 11 Edit + Beta : Mẩu Cảnh Tây: 【 Ừ, sáng nay tôi tỉnh dậy rời giường thì thấy mây tím ló rạng phía Đông, chớp mắt thông suốt ngộ...