Chương 10
Edit + Beta: Mẩu
Cảnh Tây vừa nghĩ liền hiểu.
Theo cốt truyện cũ, nguyên thân vừa bộc lộ
thể chất đặc thù của mình thì cùng ngày tạch luôn, không ảnh hưởng gì tới những
chuyện phía sau.
Bây giờ thì cậu không những còn sống nhăn
răng, còn chọc phải Đoạn Trì. Vị tổng tài nọ mà biết cháu trai nhà mình cùng
trường với cậu thì xác định là phải nhúng tay vào.
Cậu hỏi: “Nam chính bị Đoạn Trì phái đi đâu
à?”
Hệ thống: “Bọn họ định chuyển trường!”
Cảnh Tây: "Ồ"
“Giờ saooo?” Hệ thống muốn chết đến nơi, “Rất
nhiều nội dung cốt truyện diễn ra ở sân trường đó, vậy mà nam chính lại sắp chạy
trốn kìa!”
Cảnh Tây rất bình tĩnh: “Vậy cứ để bọn họ
chạm mặt nhau thử xem, nếu nam chính thật sự không thể bỏ ý vị kia ra khỏi đầu được
thì kiểu gì cũng về thôi…” Cậu dừng lại một chút, “À mà bao lâu nữa thì
khai giảng thế?”
Hệ thống sắp hỏng: "Tám ngày nữa!"
Nói rồi nó bắt đầu tính toán tìm cách giải
quyết.
Bất kể là giờ Cảnh Tây tạm nghỉ học hay
chuyển trường đều không ổn, đầu tiên là Đại học Cách Trách nằm ngay trong thành
phố này, dù cậu có tạm nghỉ học thì nam chính cũng sẽ cố lánh xa hết sức có thể,
thứ hai là bọn họ mà chuyển trường thật thì lại không tiện làm nhiệm vụ.
Nhưng vẫn còn một biện pháp tối ưu nữa…Hệ
thống hỏi dò: “Ngài đã từng nghĩ đến việc hoàn thành huyết khế với Đoạn Trì
chưa ạ?”
Cảnh Tây: "Giải thích chút đi."
Hệ thống: “Đây là một loại bí thuật cổ xưa
của Thiên Lang tộc, khá là phức tạp. Đơn giản chút chính là lấy máu của hai bên
tinh luyện thành thuốc thử, dùng từ trường đặc biệt đánh vào trong máu, thành
trong ngươi có ta, trong ta có ngươi. Tuy rằng đến nay vẫn chưa có nguyên lí cụ
thể nhưng sau khi thành công thì trên người đối phương sẽ nhiễm hơi thở của người
còn lại, liều lượng rất nhỏ thôi nhưng mà với ngài cũng đủ rồi, ít nhất sẽ
không có con Dị Lang nào dám nhắm đến ngài nữa.”
Cảnh Tây buồn cười cho nó một số 6 siêu to
khổng lồ: “Ngươi biết cái này giống gì không?
Hệ thống: "Gì ạ?"
Cảnh Tây: "Omega bị đánh dấu."
=)))))))))
Hệ thống: “Ngài cũng đâu có kì động dục!
Chưa kể Đoạn Trì có hơi thở ngài vây quanh người tâm tình sẽ vững hơn, cũng bớt
ham muốn với máu ngài, này không tốt sao?”
Cảnh Tây: “Rất tốt, thế cái nghi thức làm
như thế nào?”
Hệ thống chột dạ chút xíu: “Thì là kết hôn ấy,
nghe bảo là căn cứ vào sự bất đồng thể chất và độ tâm linh tương thông, càng hiểu
rõ nhau thì càng xứng đôi.”
Cảnh Tây: “À vậy
thôi.”
Hệ thống: “Cũng
không nhất thiết là phải kết hôn thật, lí do tôi cũng nghĩ ra rồi nè, ngài chỉ
cần bảo Đoạn Trì là ngài không thích lúc nào cũng bị mấy bé Dị Lang canh me chằm
chằm, nhờ hắn giúp á."
Cảnh Tây: “Bọn ta
không đăng kí kết hôn thì Thiên Lang tộc chịu đồng ý cho cử hành nghi thức chắc?”
Hệ thống: “…Vậy
thì đi đăng kí đi ạ.”
Cảnh Tây khước từ:
“Không làm.”
Thật ra hệ thống
cũng không thương tâm lắm.
Từ lúc bắt đầu hỏi
là nó đã làm xong công tác tư tưởng cho việc vị này không chịu nghe kiến nghị của nó
rồi.
Cảnh Tây tập trung tắm cho xong, thay quần áo đi ra ban công phòng ngủ.
Công ty trang trí
vẫn đang làm việc bên dưới, chỉ còn hai góc trong vườn hoa nữa là hoàn thành. Cậu
đánh giá một lượt, order mấy chậu cây rồi ngồi xuống ghế, hỏi hệ thống tuyến
hành trình của nam chính.
Hệ thống xa xôi
nói: “Mỗi ngày y chỉ chạy qua chạy lại giữa nhà và công ty, còn lại đâu cũng
không đi. Hai người bạn thân y cũng hệt thế, đám Dị Lang còn lại sau khi biết
chuyện của ngài xong thì cúp đuôi chạy sang bán cầu bên kia chơi chán chê xong
về nhà rồi. Cho nên khoảng thời gian này ngoài chú và bạn thân ra thì y chỉ
quen biết mỗi đồng nghiệp trong công ty thôi."
Cảnh Tây dưới cái
tình huống thê lương ảm đảm đó bắt lấy một tia khả năng nhỏ nhoi: "Đến
Khâu Tự lâu thế rồi mà vẫn chưa đi đâu chơi, có phải hơi bị thiệt thòi không."
Hệ thống: "Ý ngài là?"
Cảnh Tây không đáp, mở điện thoại di động ra nhắn một tin
cho Kim Ngữ Mộng.
Kim Ngữ Mộng hiện đang lấy cớ "bình tĩnh lại" tự giam mình trong phòng ngủ.
Khoảnh khắc thương tâm đau khộ nhất của cô đã qua hết từ mấy ngày trước rồi, đọng lại bây giờ chỉ có chút thất vọng. Thấy cậu liên lạc bất ngờ như vậy cũng trả lời rất nhanh, biểu thị cô vẫn ổn.
Kim: 【 Cậu thì sao? Tôi nghe nói cậu bị đuổi khỏi nhà? 】
Đây là điều thứ hai cô chú ý tới sau khi trở về.
Đám công tử bột miệng quá rộng, đại khái là sinh ra thương cảm với câu chuyện cũ nhà Ất Chu, rất nhanh đã lan truyền đi khắp nơi đến mức trong vòng không ai không biết —— Ất Tổng là một tên sĩ diện chết, không biết về nhà phát hiện ra chuyện này rồi sẽ cảm nghĩ gì.
Nói vậy nhưng Kim Ngư Mộng cũng không rõ mục đích thật sự của Ất Chu cho lắm.
Quan hệ thông gia hai nhà tan vỡ, tổn thất với Ất gia thực chất cũng không lớn. Cậu không chút thực lực nào, giờ lại lẻ loi bên ngoài thành vật phòng bị nhất của Ất gia, sau đó phải làm sao?
Cô nói thêm: 【 Nếu cần giúp đỡ, bất kể lúc nào cũng có thể tìm tôi. 】
Cảnh Tây gõ một chuỗi chữ, nhấn gửi: 【 Tôi không sao, ngược lại cô nên chuẩn bị sẵn sàng, bởi vì vẫn sẽ có một số thân thích khuyên nhủ cô, em trai tôi hẳn cũng sẽ tự mình đến xin lỗi, kiểu như nếu cô không gặp nó thì nó sẽ buồn bã đứng ngoài cửa không đi vân vân...】
Kim Ngữ Mộng tưởng tượng đến hình ảnh kia, mày cau hết lại, lại thấy cậu nhắn thêm tin nữa.
【 Cảm ơn nhé, tạm thời tôi không cần giúp đỡ gì, chỉ là đang định trước khai giảng ném mấy thứ không vui đi giải sầu. 】
Kim: 【 Đi đâu thế? 】
【 Chưa nghĩ ra, vẫn đang xem danh sách địa điểm du lịch. Kiến nghị cô không có gì làm cũng nên ra ngoài hít thở không khí cho đỡ ngột ngạt. 】
Kim Ngữ Mộng nghĩ thầm cũng đúng, hàn huyên đôi ba câu rồi cũng bắt đầu suy nghĩ xem nên đi đâu chơi.
Cảnh Tây cười nhẹ dặn hệ thống để ý quá trình tiến triển.
Trong lúc chờ nó xác định nơi nữ chính sẽ đi, cậu hỏi một vài điểm hứng thú của ba con sói con sau đó đặc biệt tinh chỉnh mấy thứ bọn họ thích ở chỗ nữ chính muốn đi, lại viết riêng hai bản giới thiệu mới với hai phong cách khác nhau chia ra bắt hệ thống chọn một bản.
Hệ thống: "Cái còn lại thì sao?"
Cảnh Tây: "Thế thôi, viết nhiều quá dễ lộ sơ hở."
Hệ thống như bé ngoan mà làm việc, hỏi: "Sẽ có tác dụng ạ?"
Cảnh Tây: "Cõ lẽ có thể đánh động bọn họ, chờ xem đi."
Một lần chờ liền ba ngày.
Trong khoảng thời gian đó Cảnh Tây thu được cả đống lời an ủi từ đám hồ bằng cẩu hữu, tạm từ chối toàn bộ lời mời của bọn họ, xắn tay áo bắt đầu trồng hoa, thuận tay giở trò mỗi ngày đưa một bản giới thiệu khu du lịch khác nhau cho nhóm sói con.
Tên cặn bã quả nhiên mỗi ngày đều chạy đến Kim gia, đáng tiếc Kim Ngữ Mộng với Cảnh Tây thoả thuận xong cùng ngày đi rồi, gã không thể làm gì ngoài ngày nào cũng mơ mơ màng màng. Mà tình địch tương lai của gã —— nam chính rốt cuộc cũng hoàn thành hết công việc, vui mừng cùng bạn thân nắm tay chạy ra ngoài chơi một vòng.
Vì vậy tối đó, Cảnh Tây nhận được lời mời video call cùng Đoạn Trì.
Cậu vừa nhấn đồng ý thì thấy được hình ảnh vị tổng tài mặc quần áo ở nhà ngồi trong thư phòng.
Đoạn Trì nhìn áo ngủ trên người cậu: "Không làm phiền đến cậu chứ?"
Cảnh Tây: "Không sao, có chuyện gì à?"
Đoạn Trì: "Dạo gần đây cậu có kế hoạch nào không?"
Cảnh Tây: "Không có kế hoạch, ở nhà trồng hoa nuôi cá, suy ngẫm nhân sinh."
Mặt cậu hiện lên một chút ngạc nhiên, "Đừng nói là anh muốn gặp mặt chứ?"
Đoạn Trì hiểu cậu không muốn gặp, có hơi tiếc, nói rằng: "Không phải, chả là cháu trai tôi cũng là Dị Lang, mấy ngày nữa định ra ngoài chơi, cho nên để ngừa vạn nhất tôi hỏi trước chút."
Cảnh Tây hiểu rõ: "Tạm thời tôi không định ra ngoài, cứ để bọn họ chơi thoải mái."
Đoạn Trì: "Được."
Cảnh Tây: "Vậy thôi nhé, tôi muốn đi ngủ."
Đoạn Trì: "Sớm thế này?"
Cảnh Tây: "Ừ, dưỡng sinh mà, khuyên anh cũng nên ít thức đêm lại. Tạm biệt."
Thiên tài cấp S vậy mà lại đi dưỡng sinh... Đoạn Trì nở nụ cười trầm thấp, cười đến mức ba con sói con ngồi ghế salong bên cạnh phải rùng mình.
Anh tắt điện thoại di động, nhìn họ như có điều suy nghĩ.
Ba con sói con không hiểu gì, đang muốn hỏi
một câu bọn họ đi được chưa thì nghe thấy anh chậm rãi nói: "Mấy đứa xem...
Nếu tôi tặng em ấy một chậu hoa, em ấy sẽ nhận chứ?”
Ba con sói con: "..."
Làm sao bọn cháu biết được!
Cũng may Đoạn Trì không xoắn xuýt vấn đề
này lâu, phất tay đuổi bọn họ đi ra ngoài.
Ba con sói con rời khỏi thư phòng, mặt rặt vẻ đau xót.
Chú đã không còn là chú trước đây nữa rồi!
“Người kia" đáng sợ vậy sao, ngay cả chú
cực kì lợi hại của bọn họ cũng trở nên như vậy!
Một người trong đó hỏi: "Các cậu nói
coi... Vị kia chẳng lẽ có cả khả năng thay đổi đầu óc người khác?”
Hai người còn lại rùng mình, ba người sáu mắt nhìn nhau im lặng rồi run rẩy dìu nhau đi, trong lòng sợ hãi không thôi: "Chỗ chúng ta định đi hình như có cây thần hay sao ấy, đi chào hỏi cái đi, để nó phù hộ chúng ta làm cẩu độc thân suốt đời..."
Bên kia, Cảnh Tây vừa đánh một giấc ngon tới tự tỉnh dậy thì thu được tin ba con sói con đã xuất phát từ sáng.
Cậu kiên trì đợi đến hơn mười giờ liền y như rằng thu được cả tá lời an ủi từ mấy vị công tử bột. Bởi vì ngày nào cậu cũng nói là muốn tĩnh tâm, đám công tử lo lắng lỡ cậu nghẹn ra bệnh luôn nên mỗi ngày đều liên lạc qua một lần rủ đi chơi pay lắc đủ kiểu.
Cậu nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói mình đã buông xuống rồi, muốn đi giải sầu.
Nghe được lời này bọn họ đều thả lỏng biểu thị muốn đi bồi tiếp*, nhanh chóng lập đoàn dựa theo miêu tả nơi nam nữ chính muốn đi của cậu mà bay qua.
*Bồi trong phụng bồi, tiếp trong tiếp đón.
Hệ thống đánh dấu vị trí của nam nữ chính cho cậu: "Vì nữ chính định quay về trước khai giảng một ngày nên ngài còn ba ngày để cùng nữ chính "bất ngờ gặp nhau", tiếp theo phải đưa cô ấy đến chỗ nam chính, chú ý phải giữ khoảng cách với đám nam chính kẻo bọn họ lại ngửi thấy mùi máu của ngài trước."
Cảnh Tây nhìn hai chấm đỏ trên bản đồ trong não vực, phát hiện ra mình đang cách nam chính khá gần.
Ngay lúc này có bàn tay đưa ra đặt trên vai cậu.
Mấy vị công tử bột đang bàn luận nên ăn cái gì, mấy hàng ăn quanh đây cũng bị tra xét. Khi nhắc đến tên một nhà hàng nổi tiếng, có người nhớ tới Đoạn Trì.
"Lần cuối cùng mọi người đi qua chi nhánh nhà hàng của bọn họ có ai thấy Đoạn tổng không?" Công tử bột nói, "Gần đây tôi lướt mạng thấy có người nói đến đó ăn cơm bắt gặp Đoạn Trì, vòng tay còn đang vang nữa."
Cảnh Tây: "Thật không?"
"Thật mà, bọn họ còn up ảnh nữa nhưng mà giờ tìm sao cũng không thấy", công tử bột hạ thấp giọng, "Mọi người đều nói là chủ thớt đó nói bậy, hoặc là Đoạn Trì thuê hacker xoá mất rồi. Dù sao cũng là huyết khế không thể dùng khoa học giả thích của Thiên Lang tộc bọn họ, Đoạn tổng mạnh như thế, có khi nào là dùng năng lực huyền học thần bí nào đấy để làm không?"
Cảnh
Tây: "..."
Hệ thống - thủ phạm cầm đầu của sự việc huyền học: "..."
Cảnh Tây cảm thấy đầu óc đám hồ bằng cẩu hữu này của mình đúng là thiên tài: "Chắc là thế."
"Kẻ có năng lực huyền học" Đoạn Trì lúc này đang ở hội nghị thượng đỉnh kinh doanh nào đó, khuôn mặt trước sau như một lạnh tanh, đầu thì nghĩ làm sao để hẹn gặp mặt được ai kia.
Anh đang suy nghĩ miên man thì nghe được ông chủ bên cạnh đang nói chuyện Ất gia, rằng Ất tổng gần đây mặt lúc nào cũng tối sầm lại, đoạn truyệt con cả, còn mắng gì mà người trẻ tuổi không nhịn được khó khăn, rồi thì bất hiếu các kiểu chưa gì đã lại kéo đàn kéo đúm đi chơi, làm bọn họ đau hết cả đầu.
Anh bước tới hỏi thì biết được ai kia theo bạn lên phi hành khí bay đi ngay hôm nay rồi, im lặng hai giây, mở máy nhắn tin cho người nào đó hỏi đang ở đâu.
Cảnh Tây: 【 Sao thế? 】
Đoạn
Trì: 【 Nghe nói cậu ra ngoài chơi. 】
Hệ thống gào thảm thiết: "Ngàn vạn lần xin người đừng để hắn biết ngài đang ở đâu aaa!"
Nó lại nghĩ đến việc Đoạn Trì biết cậu đi chơi, đoán ra vị trí chắc chắn là truyện trong phút chốc, tuyệt vọng: "Nhất định hắn sẽ gọi nam chính đi, gọi xong là chúng ta cũng xong, ngài thật sự không suy nghĩ chuyện hoàn thành huyết khế chút nào sao?"
Cảnh Tây gõ chữ rep Đoạn Trì, thuận miệng ứng phó: "Hoảng loạn cái gì, không phải cứ hai con trở lên sẽ đoạt mồi sao? Nếu thực sự không ổn thì ta lượn lờ trước mặt chúng một vòng, để bọn họ đuổi theo thẳng đến chỗ nữ chính, nam chính dừng lại vì cô ấy thì ta lại kéo hai con kia chạy tiếp,thế thôi."
Hệ
thống: "..."
Sao ngài lại có thể nghĩ ra được cái ý tưởng điên khùng như vậy hả!
_____________________________________________
Mẩu: Biết phản ứng đầu tiên của tôi lúc đọc đến đoạn cuối là gì không? Dắt chó đi dạo :))))))