Ohh sự chú ý của bạn đã va phải vào cái Chú ý này ~

Mọi bản edit đều dựa trên QT và vài nguồn raw khác nhau, tôi là điển hình một chữ tiếng Trung bẻ đôi cũng không biết, chỉ đảm bảo 50-70%, còn lại là chém thêm theo lý giải bản thân. Chắc chắn còn nhiều sai sót mọi người cứ thoải mái chỉ ra, nhưng mà toxic thì thôi-

Sao trời - Chương 7

 Chương 8

Edit+ Beta: Mẩu


Vọng Hi không định để lại bất kì tiếc nuối nào về ngày đó.

Thi Đại học xong nốt môn Anh, cô tự thấy bản thân phát huy không tồi.

Vọng Hi cầm túi thi ra khỏi trường học, liếc mắt cái liền thấy mẹ đang đứng ở cửa.

“Mẹ!” Cô vui mừng chạy đến, “Con cảm thấy mình thi…”

“Tiểu Hi.” Mẹ đánh gãy lời cô.

Vọng Hi sửng sốt, phát hiện trên gương mặt mẹ có nét đau khổ, mẹ cô che miệng, hốc mắt đo đỏ, bà nghẹn ngào nói: “Tiểu Hi, rời khỏi đây cùng mẹ đi.”

Vọng Hi sững sờ ngay tại chỗ.

Gia đình Vọng Hi là mẹ đơn thân nuôi một đứa con, từ nhỏ cô đã đi theo mẹ, sống tại thành phố này đã mười mấy năm. Ba cô qua đời sớm, mấy năm này đều là dựa vào một mình mẹ ngậm đắng nuốt cay nuôi cô lớn lên.

Trước đó không lâu, chủ nợ thời ba cô còn sống tìm đến cửa đòi tiền, yêu cầu mẹ Vọng Hi trả mấy chục vạn tiền nợ kia.

Mẹ Vọng Hi kiếm tiền cho cô ăn học đã khó khăn rồi, mấy năm nay cũng không có tiền tiết kiệm, càng đừng nói đến tiền trả nợ.

Khi Vọng Hi ở trường chuẩn bị cho chiến tranh thi Đại học, tiệm cắt tóc mẹ cô mở đã bị phá rất nhiều lần.

Mẹ cô thực sự chịu không nổi nữa, muốn mang Vọng Hi cùng rời khỏi thành phố này.

“Tiểu Hi, chúng ta đi thôi…”

Suy nghĩ của Vọng Hi đã rối loạn, cô chỉ có thể chết lặng gật đầu: “Vâng.”

Cô cùng mẹ thu dọn đồ đạc qua loa ngay trong đêm, hôm sau liền ra ga tàu hoả luôn.

Trên sân ga, Vọng Hi cầm điện thoại của mình, nhìn thoáng qua, cuối cùng ném vào thùng rác trong sân ga.

Ngồi trên tàu rồi, cô chỉ ngơ ngác nhìn chằm chằm qua cửa sổ, nhìn tàu hoả dần xa thành phố, chạy đến nơi khác.

Vọng Hi nhìn phong cảnh lướt nhanh bên cửa sổ, đôi môi mấp máy.

Mẹ cô ngồi ngay đối diện, thấy con như định nói gì, hỏi: “Tiểu Hi, con vừa nói gì à?”

Nói xong, qua một hồi lâu Vọng Hi mới quay đầu lại nhìn bà, bỗng dưng cười: “Không có gì đâu, chỉ là con đang tạm biệt thành phố này thôi, nói hẹn gặp lại ấy mà.”

Không tạm biệt, không thổ lộ, không viết lưu bút cho anh, không nói với anh “Tốt nghiệp vui vẻ”, càng không lên kế hoạch tương lai cùng anh.

Không có gì bất ngờ xảy ra, tiếng “Thích” này đã được định trước là sẽ không bao giờ nói ra khỏi miệng.

Vọng Hi và Tiêu Trì, cũng sẽ không gặp lại.

______________________________________________

Mẩu: 😢

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chữa bug - Chương 11

  Chương 11 Edit + Beta : Mẩu Cảnh Tây: 【 Ừ, sáng nay tôi tỉnh dậy rời giường thì thấy mây tím ló rạng phía Đông, chớp mắt thông suốt ngộ...