Ohh sự chú ý của bạn đã va phải vào cái Chú ý này ~

Mọi bản edit đều dựa trên QT và vài nguồn raw khác nhau, tôi là điển hình một chữ tiếng Trung bẻ đôi cũng không biết, chỉ đảm bảo 50-70%, còn lại là chém thêm theo lý giải bản thân. Chắc chắn còn nhiều sai sót mọi người cứ thoải mái chỉ ra, nhưng mà toxic thì thôi-

Chữa bug - Chương 7

 Chương 7

Edit +Beta: Mẩu

Kim Ngữ Mộng trầm mặc nhìn cậu.

Bọn họ quen nhau từ nhỏ, quan hệ bình thường cũng không phải xa lạ, chỉ là gần đây cậu thay đổi khiến cô cảm thấy như một người hoàn toàn khác.

Cảnh Tây chờ vài giây: “Xây dựng tâm lý xong rồi?”

Kim Ngữ Mộng bị cậu liên hoàn troll, đã không còn mất cảnh giác như nãy nữa: “Anh nói đi.”

Cảnh Tây hỏi: “Ba vẫn luôn không thích tôi, cô biết vì sao không?”

Kim Ngữ Mộng ngẩn ra, không biết tiếp lời ra sao.

Cũng may người trước mặt không cần cô trả lời, chủ động kể một lượt chuyện năm đó. Cô không thể tin nổi, trấn định hỏi: “Anh có bằng chứng gì không?”

Cảnh Tây biết cô không tin, mở video năm đó và hai tờ giấy khai sinh làm chứng cho cô xem.

Kim Ngữ Mộng nhìn kĩ rồi, không thể không tin.

Cô là một người có tam quan bình thường, nghĩ tới ba chồng tương lai lúc nào cũng đối tốt với mình đã từng hại Chu gia tới nhà tan người mất, có chút không thể chấp nhận nổi, huống hồ khi đó còn đã đính hôn với Chu tiểu thư, vậy người mẹ chồng tương lai kia của mình…

Cô khó khăn nói: “Nhưng Tiểu Tuấn vô tội mà, anh ấy đâu thể lựa chọn xuất thân của mình.”

Cảnh Tây: “Tôi biết, nhưng vẫn rất tức giận, tôi muốn tìm cơ hội trả thù, nên đã sắp xếp vài thứ bên bọn họ, ai ngờ chiếm được thu hoạch ngoài ý muốn.”

Cậu chậm rãi kể câu chuyện, lấy file ghi âm ra đẩy lên trước mặt cô.

Kim Ngữ Mộng nghi hoặc mở ra nghe thử, trố mắt ngây người ngay tại chỗ. Đầu óc cô trống rỗng, thậm chí file ghi âm kết thúc lúc nào cũng không biết.

Cảnh Tây đánh giá cô: "Vẫn ổn chứ?"

Kim Ngữ Mộng nửa ngày mới hoàn hồn, hai mắt đỏ ngầu, nhưng giọng điệu lại bình tĩnh chưa từng thấy: “Gửi cho tôi một bản.”

Cảnh Tay rút một tờ giấy đưa qua: “Muốn huỷ bỏ hôn ước không?”

Kim Ngữ Mộng không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tôi không nên sao?”

Cảnh Tây: "Cần thiết."

Cậu ôn hoà nói: “Nếu gã nguỵ biện không từ chối cái ôm đó thành động viên Tiểu Huệ, bị hôn không đẩy ra là do quá bất ngờ không kịp phản ứng thì cô sẽ làm gì? Hai người đã bên nhau nhiều năm, gia đình bạn bè sẽ không ngừng khuyên giải cô nguôi giận. Càng có khả năng hơn là cô đột nhiên về nhà náo loạn lên đòi huỷ hôn ước, ba mẹ cô chắc chắn sẽ hỏi nguyên nhân rồi bắt Tiểu Tuấn xin lỗi, dù sao thiệp mời cũng đã gửi đi rồi.”

Kim Ngữ Mộng cắn môi.

Cô đương nhiên biết, hai nhà đính hôn thôi mà làm hoành tráng như vậy, thương bọn họ chỉ là thứ yếu, nguyên nhân chủ yếu là hai nhà muốn thông gia.

Cô bình tĩnh ngẩng đầu: “Anh định làm thế nào?”

Cảnh Tây từ sâu trong lòng tán dương cô, tay vẫn như cũ vươn về phía trước: “Tôi cảm thấy nếu bọn họ đều ác độc như vậy rồi, cô lưu mặt mũi lại cho họ làm gì? Trực tiếp xé (lôz) mặt nhau không tốt hơn sao?”

Kim Ngữ Mộng cuối cùng vẫn nhận lấy khăn giấy của cậu.

Cô lau khô nước mắt, nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, uống một ngụm cà phê, nhìn người trước mặt: “Nói đi.”

Hai người nói chuyện nửa giờ, từng người rời đi.

Ba ngày sau, ngày đính hôn đã đến.

Địa điểm tổ chức là tại một toà cung điện nổi tiếng ở Khâu Tự, cả hai nhà đã chuyển vào từ hôm qua.

Cảnh Tây là người nhà, hôm đó dậy rất sớm, đứng trước gương chỉnh lý âu phục, chỉ thấy em trai hờ của cậu đến tìm mượn máy phẫu thuật vi chỉnh.

Không chỉ có Ất Tuấn, vị mẹ kế kia cũng tới.

Dù công nghệ phẫu thuật thẩm mỹ trong thời đại ngày nay tương đối tiên tiến và tiện lợi nhưng phẫu thuật cũng gây đau đớn.

Máy phẫu thuật vi chỉnh có thể tạm thời điều chỉnh các đặc điểm trên khuôn mặt, và sự thay đổi rất nhỏ, nhìn chung kéo dài khoảng tám giờ. Một số người yêu thích vẻ ngoài đều sẽ nhấn nút trước khi trang điểm để làm cho mình đẹp hơn.

Hai người bọn họ chứng kiến biến hoá của Ất Chu, cũng bí mật mua thử, nhưng đáng tiếc không được kinh diễm như Ất Chu.

Bọn họ vốn định từ bỏ, mà ngẫm lại dịp hôm nay, không kìm lòng được, lại tới. Ngược lại trên máy có thông tin, bọn họ còn dẫn cả nhân viên trang điểm đi cùng, cũng không sợ Ất Chu có ý định biến bọn họ thành xấu xí.

Cảnh Tâu lo trước khỏi hoạ, đã mua máy từ lâu.

Bây giờ nghe xong ý đồ đến đây của bọn họ, cậu liền lấy máy giao ra, lại nghe bọn họ muốn để cậu chỉnh, cười cười nói được, điều chỉnh đến mức lớn nhất.

Ất Tuấn trong nháy mắt la lên: “Đau quá!”

Cảnh Tây nghi hoặc dừng lại: “Đâu có đau đến thế, mọi lần anh toàn dùng mức này mà.”

Ất Tuấn: "..."

Mặt anh không có dây thần kinh cảm giác đau à!

Cảnh Tây khuyên gã: “Cậu nhìn thành quả của anh đi, cố chịu một chút khổ vậy.”

Ất Tuấn nghĩ thầm cũng đúng, cắn răng: "Đến đây đi."

Cảnh Tây nhìn gã cố nén tiếng hét thảm thiết của mình trong năm phút, lúc này mới dừng lại.

Chân ái đánh giá con trai mình, thấy đúng là dễ nhìn hơn một chút, cũng nhẫn tâm muốn thử. Cảnh Tây thấy thế cũng cho bà ta năm phút luôn, nhìn hai người họ họ trắng mặt rời đi, không khỏi thở dài trong não vực: “Vậy là không khí gia đình ấm áp này sắp kết thúc rồi, tiếc ghê.”

Hệ thống: "..."

Ngài gọi cái này là ấm áp?

Chín giờ rưỡi, khách mời lục tục đến.

Cảnh Tây giúp đỡ ứng phó tiếp đãi khách khứa một chút cho có, bỏ chạy đến chỗ nhóm hồ bằng cẩu hữu mới kết bạn lăn lộn.

Lúc Đoạn Trì đến, liếc mắt một cái liền thấy bóng người quen thuộc đứng trong đám người —— cậu mặc một thân âu phục, cà vạt rối tung không biết là do bị kéo hay không biết thắt, sơmi mở phanh hai cúc đầu, uống rượu với mấy người xung quanh, rõ ràng là bộ dáng ăn chơi trác táng.

Rất nhanh nhân viên cũng nhận ra, thấy cậu ôm vai bá bá cổ với người bên cạnh, không khỏi hít một ngụm khí lạnh, chỉ sợ Đoạn tổng tức giận.

Cũng may mà chờ mãi, vòng tay Đoạn tổng cũng không vang.

Đoạn Trì chỉ liếc qua rồi thu hồi tầm mắt ngay lập tức, thấy người hai nhà ra đón.

Ất tổng và Kim tổng cười tươi như đoá hoa, dưới ánh mắt hâm mộ đi kèm nhiệt tình tới trước mặt anh.

Đoạn Trì nhàn nhạt chúc mừng, nhìn cô dâu tương lai, thấy khuôn mặt cô tuy tinh xảo, nhưng nụ cười lại chưa đạt đáy mắt, liền biết người nào đó đã đánh tiếng trước rồi.

Anh chuyển sang Ất Tuấn: “Đây chính là chú rể tương lai?”

Ất tổng cười giới thiệu: “Phải, khuyển tử này tên Ất Tuấn, sinh viên đại học Cách Trách, sau khi tốt nghiệp sẽ kế thừa vị trí của tôi.”

Đoạn Trì: "Đại học Cách Trách?"

Đây là đại học danh tiếng trong Tinh vực, Ất Tuấn có thể thi đậu, Ất tổng vẫn luôn kiêu ngạo, cao hứng lên lại nói thêm một câu: “Phải, con lớn của tôi cũng là sinh viên Cách Trách.”

Đoạn Trì: "..."

Nhân viên: "..."

Đoạn Trì được bọn họ dẫn vào trong, mặt vô cùng bình tĩnh.

Nhân viên thì sợ đến đổ cả mồ hôi lạnh.

Trước khi hai bên có hiệp thương, viện nghiên cứu đương nhiên sẽ không tiết lộ thông tin của Ất Chu cho Đoạn Trì. Đến cả anh ta đi theo Đoạn tổng, tư liệu còn hạn chế, mà có anh ta nhìn chằm chằm, Đoạn tổng cũng không thể điều tra cậu được, cho nên bọn họ chỉ biết Ất Chu là sinh viên đại học chứ không ngờ tới lại còn là Cách Trách!

Nếu nhớ không nhầm, cháu trai Đoạn tổng cùng hai tiểu bối nữa cũng là học sinh ở đó thì phải?

Lỡ đâu bọn họ ở trường va phải Ất Chu, và trong trường hợp máu Ất Chu hấp dẫn bọn họ, đm chuyện này quá trầm cảm rồi!

Khách mời xung quanh thì lại không biết xoắn xuýt của bọn họ, ánh mắt vô tình cố ý dồn hết vào hai người họ.

Nhóm nam sinh xa xa đó cũng thấy Đoạn Trì, khoa trương kinh ngạc thốt lên.

“Fvck, nhà cậu lợi hại thế Chu thiếu, đến cả Đoạn tổng cũng mời tới được.”

“Thông gia với Kim gia thì thôi, còn mời được Đoạn tổng tham gia, nhà cậu lại chuẩn bị phất lên rồi đấy, tương lai đừng quên chúng tôi nha.”

Cảnh Tây cười mắng: “Nhà tôi phát đạt thì có liên quan gì tới tôi? Tôi cũng chả phải con rể Kim gia.”

Mấy người nhớ tới quan hệ plastic của cậu với em trai, cười ngắt lời, nhanh chóng đổi sang đề tài khác.

Cảnh Tây cùng bọn họ đùa một lúc, cuối cùng bị Ất tổng mặt mũi đen sì kéo đi, giám sát cậu thắt lại cà vạt chỉnh tề, cùng cậu về vị trí, chờ buổi lễ bắt đầu.

Nửa giờ sau, âm nhạc bắt đầu thay đổi.

Khách mời dồn dập dừng nói chuyện phiếm, mặt mang ý cười nhìn cặp đôi nắm tay nhau đi tới.

Thời điểm cả hai bước đến trung tâm, bức màn ánh sáng của sân khấu sáng lên, bật lên những mảnh ghép hạnh phúc của họ. Lúc này, nhạc nền đột ngột dừng lại và chuyển sang lời đối thoại.

Người nữ nức nở: “Em thực sự yêu anh, cứ nghĩ đến chuyện anh sắp đính hôn là lại tuyệt vọng, chẳng thà anh cứ để em chết đi.”

Người nam bối rối: “Haizz, cậu…Cậu đừng như thế mà, cậu tốt đẹp như vậy, chắc chắn sẽ tìm được người quý trọng cậu thôi.”

Người nữ: “Nếu, nếu không có cô ấy, anh sẽ thích em chứ?”

Người nam: "Ừ."

Người nữ khóc càng dữ dội hơn: “Có lời này của anh rồi, em chết cũng không nuối tiếc…”

Cô ả lẩm bẩm: “Thật muốn được anh ôm vĩnh viễn như thế này.”

Khi âm thanh vừa vang lên thì người nhà hai bên đã ngay lập tức thay đổi sắc mặt, liên hệ bên cánh gà mau mau tìm cách tắt máy.

Có điều nhân viên công tác có làm gì cũng vô dụng, AI xung quanh không biết bị cấy lệnh gì vào, liều mạng bảo vệ nguồn điện, bọn họ cơ bản chính là không rút lại được.

Âm thanh đoạn sau thậm chí còn nóng bỏng nữa, bọn họ hôn nhau luôn.

Người nam: “Cậu làm gì vậy?”

Người nữ càng thống khổ: “Xin lỗi, chỉ là em muốn nhớ mãi điều này, để rồi từ từ quên đi anh.”

Người nam im lặng.

Người nữ: “Anh đi đi, em không muốn làm phiền anh nữa, anh nhất định cảm thấy em phiền chết đi được rồi.”

Người nam thở dài: "Sẽ không đâu."

Ngày hôm nay được lên kế hoạch rất tỉ mỉ, rất nhiều người thân gia đình bạn bè của hai bên đều có mặt tại đây.

Sắc mặt Tiểu Huệ ‘xoát’ cái trắng toát.

Cô ả muốn cướp bạn trai Kim Ngữ Mộng thật, nhưng mà đó là khi thời cơ đã chín muồi, chứ không phải bây giờ!

Nhà cô ả có việc làm ăn với Kim gia, một khi đã làm như này thì chắc chắn Kim gia sẽ huỷ bỏ hợp tác, mà Ất gia cũng sẽ không giúp gì cho ả!

Cô ả vội vã khóc lóc lao lên sân khấu, liên tục xin lỗi bạn tốt của mình. (đm mặt dày thế)

Ất Tuấn cũng cực kì hoảng loạn, nắm chặt tay bạn gái, giải thích rồi đẩy cô ả ra.

Cảnh Tây ở bên cạnh khuyên đỡ, trích lời danh ngôn của tra nam kiểu: “Nó chỉ là thấy con gái khóc, cảm động sự thâm tình của người ta, không kìm lòng nổi muốn an ủi thôi mà.”

Ất Tuấn: "Đúng đúng đúng!"

Cảnh Tây: “Nó cũng đã nói rồi nếu không có cô thì sẽ thích cổ, mà đây chỉ là giả thiết, người nó yêu vẫn là cô nha.”

Ất Tuấn: "Đúng đúng đúng!"

Cảnh Tây: “Sau đó bọn họ hôn môi cũng là do quá bất ngờ nên không phản ứng kịp, sau này nó sẽ chú ý hơn mà.”

Ất Tuấn: "Đúng, anh nhất định sẽ chú ý!"

Mấy ngày nay Kim Ngữ Mộng vẫn luôn kìm nén một bụng lửa giận.

Cô trách chính mình đã không thấy rõ mặt gã, cũng đau lòng cho sự kết thúc của cả mối tình. Giờ khắc này nghe xong những câu nói này, cô càng rõ ràng hơn rằng gã căn bản là không ý thức được mình đã sai, cô hất tay gã ra, đẩy Tiểu Huệ vẫn đang rớt nước mắt cá sấu vào lòng gã.

“Không cần thiết, tôi lui ra, bây giờ tác thành cho hai người”, cô lạnh như băng nhìn gã, chặn ba mẹ trước đám khách, “Mấy người cứ yên tâm, giáo dưỡng từ nhỏ của ba mẹ tôi dạy rằng làm người phải có cốt khí, tôi là người Kim gia, không làm động vật nhai lại!”

Ất Tuấn sắp khóc tới nơi, vội vàng cuống quít níu giữ cô lại.

Ất tổng và Chân ái cũng lại gần muốn khuyên nhủ.

Kim Ngữ Mộng tránh gã lần hai, quét mắt qua, bắt lấy đĩa bánh ngọt ném thẳng.

Lần này là dùng toàn lực, mấy người đứng xung quanh đều trúng chiêu, chỉ có Cảnh Tây kịp thời né tất.

Cậu nhìn bộ dáng bọn họ, không có tí thành ý nào cho hai chữ: “Haizza.” 

*Gốc là ‘ai nha’ mà nghe như mấy bà hoàng thái hậu Như Ý Truyện/Hoàn Châu Cách Cách vậy á :”))

Dứt lời lại cảm thấy đây đúng là cơ hội hiếm có khó tìm, lại lôi điện thoại ra chụp cho bọn họ một bức ảnh tập thể.

Kim Ngữ Mộng ném bánh ngọt xong, quay đầu rời đi.

Ba mẹ cô đương nhiên ở lại làm gì, cũng rời đi theo. Khách mới cũng chả ở lại lâu, dồn dập ra về.

Ất tổng và Chân ái một thân bánh ngọt, mà tình huống thế này bọn họ cũng chả có mặt mũi tiễn khách, đứng chôn chân tại chỗ.

Hai người bọn họ cũng không phải ngu dốt, nhìn hành động của con lớn lúc này, lại nhớ đến chuyện Tiểu Huệ là do cậu tiết lộ cho Tiểu Tuấn, tàn nhẫn trừng mắt nhìn cậu. Ất Tuấn với Tiểu Huệ cả mặt toàn bơ cũng hậu tri hậu giác nhìn về phía cậu.

*Hậu tri hậu giác: Mọi chuyện xảy ra rồi mới bắt đầu ý thức được

Cảnh Tây đánh giá bức ảnh, thấy từ tư thế cho tới biểu cảm của bọn họ đều hoàn toàn hợp ý mình, dặn dò hệ thống lưu lại cất kĩ.

“Ngươi nhìn đi, chả phải nữ chính và cặn bã đã tách ra rồi à? Bug kế tiếp là cái gì?” Cậu nói rồi tắt điện thoại, ngẩng đầu lên đối diện với bốn cặp mắt đầy sát khí, đỏ ngòm như máu đổ.

Mặc dù hệ thống đã biết phong cách hành sự của cậu, cũng không ngờ được là hiện trường có thể náo loạn đến cái mức độ này.

“… Cái đó chúng ta nói sau đi”, nó nói từ tận đáy lòng, “Bây giờ tôi chỉ muốn biết ngài chuẩn bị kết thúc chuyện này như thế nào thôi.”

________________________

Mẩu: Ước gì có thể kéo dài sự năng suất vl này thêm mấy tuần nữa nhỉ...

         Mà phải công nhận lần đầu thấy con trà xanh Tuesday nào mặt dày như con này, lại nói thực sự chị Mộng ngầu kinh khủng ấy, may mà tôi biết đây là chuyện BG không tôi nguyện ý nhận chị làm chồng nè :")

         Ngoài ra gửi người bạn chia tay quay lại 7749 lần của mình, học tập chị Mộng coi, t không muốn nửa đêm bị đánh thức tâm sự tuổi hồng tư vấn tình cảm rồi nghe kể 9981 cái drama của bọn m nữa đâu...Không biết đây là lần thứ bao nhiêu bạn thề là chia tay thật đ nhai lại nữa rồi ấy nhể.

Chữa bug - Chương 6

Chương 6:

Edit + Beta: Mẩu


Cảnh Tây đột nhiên nghe thấy giọng nói này, hơi khựng lại một chút, ngữ khí không đổi: “Đoàn tổng lại khiêm tốn rồi, cả Tinh vực đều biết anh lợi hại, đừng nói là một tuần, đợi thêm cả tháng nữa cũng chẳng có chuyện gì ấy chứ.”

Chủ tịch Đoàn: “Chuyện này không có tỉ luận thuận với trình độ lợi hại.”

Nhân viên nhận được ánh mắt của anh, lại gần phổ cập khoa học: “Đúng vậy, chuyện đó không có liên quan gì quá lớn tới thể chất Dị Lang.”

“Tôi không nói về thể chất, ý tôi là tôi cảm thấy Chủ tịch Đoàn có đầy đủ tự tin”, Cảnh Tây nói, “Anh tra thử vòng tay của anh ấy đi, tôi khẳng định anh ấy vẫn còn khoẻ mạnh lắm.”

Nhân viên gần đây vẫn luôn phụ trách đo lường ghi chép tình trạng hoocmon ho khan: “...Vẫn có chút dao động.”

Anh ta quay lại đề tài ban đầu, dò hỏi đối phương có lúc nào rảnh.

Cảnh Tây cũng sảng khoái: “Bây giờ đang rảnh, vậy trò chuyện luôn đi.”

Nhân viên bất đắc dĩ: "Không được."

Cảnh Tây: "Lý do?"

Nhân viên giải thích: “Chúng tôi cần quan sát biến hoá trong hoocmon của Chủ tịch Đoàn lúc gặp mặt cậu, để còn đưa ra kiến nghị thích hợp nữa.”

Cảnh Tây call công nhân thiểu năng trí tuệ, biết thật sự phải làm vậy, còn cần song phương kí kết thoả thuận gì đó, ‘ồ’ lên: “Vậy thì dễ thôi, máu lần trước tôi để lại dùng hết chưa nhỉ?”

Nhân viên: "Chưa."

Cảnh Tây: “Mấy người lấy một chút qua đấy, bọc trong da nhân tạo để trước mặt ngài ấy, sau đó chúng ta call video, coi như là mặt đối mặt.”

Nhân viên: "..."

Ý tưởng này cũng thiên tài ghê á, anh ta lặng lẽ liếc sang bên người Chủ tịch Đoàn.

Ánh mắt lạnh nhạt của Đoàn Trì hiện lên một chút ý cười: “Không cần máu, call video đã.”

Cảnh Tây rất hài lòng.dgbỵu

Bởi vì suy nghĩ đến việc làm nhiệm vụ xong còn phải rời thế giới này, cậu liền chủ động gặp mặt giải quyết vấn đề vị phật sống này.

Ba phút sau, Đoạn Trì cùng nhân viên mang theo kính thực tế ảo tiến vào tinh võng, tìm tới số phòng của cậu, phát hiện đó đúng là một căn phòng tán gẫu quy củ trên mạng. Bối cảnh tổng thể ấm áp, ba cái ghế salon đơn vây quanh một chiếc bàn tròn màu trắng, rất thích hợp để nói chuyện.

Trên tinh võng cho phép lựa chọn hình dáng, cả ba người đều chọn như trong hiện thực. Nhân viên vào cửa chỉ thấy cậu đang ngồi trên một cái ghế salon, bộ dáng thả lỏng lười nhác, khoé miệng còn mang theo chút ý cười, cực kì mê người.

Hôm đó anh ta chỉ cùng Đoạn tổng rời viện nghiên cứu, chưa gặp thiếu niên này, chỉ được nghe đồng sự kể qua, nghe bảo là sinh viên đại học.

Bây giờ nhìn thấy rồi, anh ta lại bắt đầu hoang mang, chuyện này quả thật là quá phi thường được không!

Anh ta không khỏi liếc sang Đoạn tổng.

Đoạn Trì không chớp mắt nhìn người trước mặt, ngồi xuống đối diện cậu.

Nhân viên theo sát ngồi xuống.

Bình thường là cần tận hai hai nhân viên công tác cùng đi, nhưng mà đây không phải gặp mặt trong thức tế, không cần quá chính thức, chỉ có thể để anh ta tự chủ trì, ôn hoà hỏi suy nghĩ của thiếu niên.

Cảnh Tây chuyển sang Đoạn Trì: “Đoạn tổng nghĩ thế nào?”

Lúc này ngũ quan tuấn mỹ bức người của Đoạn Trì trong thức tế ảo đã nhu hoà đi không ít, không hung hăng như lần trước ở đồn cảnh sát: “Tôi đương nhiên hy vọng cậu chọn hình thức không cách ly.”

Cảnh Tây: "Được, nhưng mà phải theo quy định tôi định ra."

Đoạn Trì: "Nói thử một chút."

Cảnh Tây: “Đoạn tổng hẳn là không thích bị người khác kiểm soát nhỉ?”

Đoạn Trì rất thẳng thắn: "Ừm."

“Tôi cũng không có hứng thú gì với việc khống chế anh cả, cho nên biện pháp của tôi rất đơn giản”, ngón tay Cảnh Tây gõ nhẹ lên mặt bàn, “Bao giờ hoocmon của anh vượt qua phạm vi bình thường thì gặp lại, sau đó tuỳ cơ sở lúc đó cứ thế kéo dài, tiếp diễn như thế, vừa hay rèn luyện ý chí nghị lực cho anh luôn?”

Đoạn Trì không phản đối ngay: “Tôi muốn gặp mặt cậu ngoài hiện thực rồi quyết định sau.”

Cảnh Tây: “Ok, chúng ta chờ cái ngày anh chịu hết nổi đó rồi gặp sau."

Nhân viên ở bên cạnh đã nhịn không nổi trước.

Một sinh viên đại học chưa trải sự đời đối mặt với Đoạn tổng, trước khi đến đây anh ta đã ảo tưởng rất nhiều cảnh gặp mặt này, tuy không phải là cái kiểu ‘Đoạn tổng vứt một tờ chi phiếu ra tuỳ cậu điền’, cũng sẽ rất dễ dàng liền xong, ai ngờ mọi chuyện lại không hề phát triển như trong tưởng tượng.

Anh ta cũng là Thiên Lang tộc, thời gian gần đây vẫn luôn đi theo Đoạn tổng, áp lực quá lớn, đặc biệt muốn tan làm sớm, xen vào nói: “Không thể như vậy, đợi thân thể chống đỡ đến cực hạn ngược lại là chuyện xấu, chúng ta vẫn nên ước định thời gian thương lượng nhanh đi thôi.”

Cảnh Tây nói thầm một tiếng phiền phức, nghĩ nếu không chống đỡ đến cực hạn được, vậy thì cứ dãn dãn tầm một tuần chắc không có chuyện gì đâu nhỉ, nói rằng: “Em trai tôi sắp tới đính hôn rồi, cho nên gần đây tôi rất bận, thật sự không rảnh đâu.”

Nhân viên vội vàng Mao Toại tự tiến cử*: “Có cần giúp đỡ không? Tôi quen biết nhiều lắm, cũng có kinh nghiệm nữa, chúng ta hết bận ăn một bữa, rồi nói chuyện luôn được không?”

*Cái này cũng coi như một điển tích, vì quá dài nên mọi người có thể tham khảo tại ĐÂY

“Này thì không cần”, Cảnh Tây thành khẩn nhìn anh ta, “Tôi không phải là bận giúp em trai chuẩn bị đính hôn, mà là muốn phá hoại bọn họ, mấy ngày nữa là lễ bái rồi, thời gian rất gấp, mong anh hiểu cho.”

Nhân viên: "..."

Thế này...Chuyện như vậy muốn anh ta lý giải kiểu gì cho được chứ!

Không đúng! Đang tốt đẹp mắc gì phải đi chia rẽ một đôi tình nhân? Đừng nói là thích một trong hai người đó chứ?

Thiếu niên này mà thực sự thích người khác, vậy Đoạn tổng của bọn họ phải làm sao đây?

Mà nhân tố tình cảm là vấn đề nhất định phải đàm luận lúc hiệp thương, anh ta nuốt nước miếng, hỏi cực kì cẩn thận: “Vì...Vì sao?”

Cảnh Tây phiền muộn: “Bởi vì em trai tôi lớn hơn tôi ba tháng, cho nên tôi rất không thích gã.”

Nhân viên: "..."

Nước ở đây sâu ghê.

Đoạn Trì nhớ tới bản lĩnh chọc chó trong video của cậu, lòng có chút ngứa, trực giác hỏi: “Cậu định động thủ ngay trong lễ đính hôn đó?”

Cảnh Tây liếc anh.

Đoạn Trì biết mình đã đoán đúng, hỏi: “Ngày đó tôi cũng đến được chứ?”

Nhân viên hoàn hồn: “A đúng vậy...Sau khi xong chuyện chúng ta còn có thể tìm chỗ tâm sự nữa.”

Anh ta định theo bản năng bổ sung “Đến lúc đó nếu cậu bị đánh Đoạn tổng còn có thể chặn giúp đó”, đột nhiên nhớ tới bản lĩnh lấy một chọi hai của cậu, lại nuốt trở vào.

Cảnh Tây nhìn Đoạn Trì: “Anh có thể đảm bảo vòng tay sẽ không kêu sao?”

Đoạn Trì thẳng thắn như trước: “Không nhất định, tôi sẽ tận lực.”

Cảnh Tây suy nghĩ vài giây: “Hôm đó anh cách xa tôi ra một chút.”

Đoạn Trì: "Có thể."

Đề tài chấm dứt tại đây, Cảnh Tây nói thời gian cho bọn họ, bản thân tự đi kiếm thiệp mời, rồi mới thoát khỏi tinh võng.

Hệ thống hiếu kì: “Ngài vậy mà lại đồng ý gặp mặt nha.”

Cảnh Tây "Ừ" một tiếng.

Bởi vì lúc ăn cơm người ba tệ lậu có nhắc đến Đoạn Trì, dù biết có mời cũng bị từ chối, bọn họ khẳng định vẫn còn mang tâm lý thử xem sao gửi thiệp đi, cho nên dù cậu không đồng ý thì Đoạn Trì vẫn có xác suất khá lớn ‘không hiểu vì sao’ xuất hiện tại lễ đính hôn thôi.

Đương nhiên dù sao cậu cũng không biết Đoạn Trì, đối phương có xác suất xuất hiện tại buổi lễ cũng có thể có xác suất không đến, coi như cậu suy bụng ta ra bụng người.

Đổi vị trí suy nghĩ, nếu như cậu đến thân thể Dị Lang, xui xẻo gặp phải cái vị “Duy nhất” kia, khẳng định cũng sẽ không trốn tránh.

Đoạn Trì trải qua một tuần bình tĩnh, nếu đã nghĩ kĩ muốn gặp cậu ngoài hiện thực một lần, tám phần mười sẽ không chờ quá lâu. Mà cậu cũng vốn dự định bê tha một tuần, thời cơ vừa vặn đến, cũng nên đi làm việc.

Cậu nghỉ ngơi một đêm, hôm sau liền nghe được file ghi âm của em trai hờ và Tiểu Huệ.

Mặc dù không có hôn nhau, cũng không làm gì quá, nhưng khi Tiểu Huệ khóc lóc nói muốn ôm Ất Tuấn, gã cũng không từ chối.

Hệ thống: “Cái này hoàn toàn có thể biện giải là đang động viên người muốn tự sát, nữ chính sẽ tin sao?”

Cảnh Tây nở nụ cười: “Gấp gì chứ, phải tin tưởng thực lực Tiểu Huệ, càng gần lễ đính hôn, cô ta sẽ càng 'khổ sở’.”

Hệ thống cảm thấy cũng hợp lí, nhiệt tình mười phần tiếp tục theo dõi.

Cảnh Tây thu thập một phen, mở cửa xe thể thao rời đi, đến một toà nhà cũ.

Sau khi Chu gia phá sản, đại trạch bị bán đi, mấy năm này đã qua tay hai vị chủ nhân.

Trước khi ông nội Ất Chu qua đời đã mua lại về sửa chữa, ký tên dưới danh nghĩa Ất Chu, cũng chuyển một ít vật dụng Chu gia đến trong này.

Cảnh Tây mở cửa, ra hiệu hệ thống kết nối với AI ở đại trạch, xem có thể lật ra được video năm đó xảy ra chuyện không.

Hệ thống thử một chút.

Những năm này toàn bộ AI ở đại trạch đều đã thay qua mấy đời phiên bản, may mà bất kể là update hay tháo dỡ, nó vẫn có thể thông qua chữa trị và trùng tu vết tích để lấy dữ liệu, tốn cả một phen công phu cuối cùng cũng lôi ra được vật cần tìm, truyền đến điện thoại di động cho Cảnh Tây. 

"Ngài cần cái này để làm gì?"

Cảnh Tây cười nói: "Đương nhiên là hữu dụng."

Cậu chậm rãi đi một vòng trong đại trạch.

Nơi này không có nhà to vườn lớn gì, nhưng thắng ở thanh u. Cậu chọn mấy chỗ không hài lòng lắm, liên hệ một công ty trang trí khá tốt, chờ người ta bắt đầu làm việc, mới rời đi.

Buổi tối hôm đó, Ất tổng hỉ khí dương dương về nhà, nói trong bữa tiệc gặp được Đoạn Trì, lúc đó mọi người vừa vặn nói đến việc con trai ông định đính hôn, Đoạn Trì biểu thị cũng sẽ tới.

Chân ái và Ất Tuấn đều kinh hỉ: “Thật sự? Không phải lời khách sáo chứ?”

“Hẳn là thật”, Ất tổng cười nói, “Hắn thật ra cũng không cần phải khách sáo cái này, nếu đã chủ động nói ra thì khả năng sẽ tới đi.”

Dù sao ông cũng đã lăn lộn trong giới kinh doanh nhiều năm, suy đoán: “Ở đây có công ty con của hắn, tôi nghe ý hắn thì chắc là sẽ lưu lại Khâu Tự một thời gian, chúng ta và Kim gia ở đây có địa vị gì chứ? Hắn định tới xem kỳ thực cũng không ngoài ý muốn.”

Cảnh Tây lười biếng  vùi trong sofa giội cho một xô nước lã: “Tôi cảm thấy chút địa vị ấy của hai nhà vẫn chưa đủ cho đích thân anh ta đi một chuyến đâu.”

Tổ ba người nhất thời trừng mắt.

Ất tổng dạy bảo cậu: “Cậu thì biết gì về đạo lí đối nhân xử thế chứ? Còn không mau xem lại cái mốc đạo đức của mình đi!”

Ông thờ ơ lạnh nhạt mấy ngày, cảm thấy con lớn khả năng lớn là quả thật có ý định làm công tử bột.

Dù sao Ất Chu cũng là con trai trưởng của ông, điều này ngoại giới công nhận. Ông vẫn luôn sĩ diện hão, tuy rằng không có cách nào coi trọng cậu, nhưng cũng không nghĩ tới cậu sẽ đi con đường này, đặc biệt là ngay sau khi lão phụ thân ông qua đời, ông ta không muốn bị nói là không biết dạy con. (chứ chả đúng à =))

Ông nói: “Hai ngày nữa kiềm chế lại đi, lễ đính hôn của Tiểu Tuấn tôi cũng tìm việc cho cậu làm.” 

Cảnh Tây xua tay: "Cảm ơn đã mời, không làm."

Ất tổng: "Đây không phải là việc cậu muốn là được!"

Cảnh Tây nước đổ đầu vịt, như trước làm theo ý mình.

Thảnh thơi chơi hai ngày, trước lễ đính hôn ba ngày, cậu cầm file ghi âm thứ hai nóng hổi mới ra lò, hẹn nữ chính ra.

Hệ thống bất ngờ: “Không phải là ngài định động thủ vào hôm đính hôn sao ạ? Lo lắng cô ấy không chịu nổi?”

Nó mở ra hình thức khen ngợi: “Nữ chính của chúng tôi tâm tính cứng cỏi, gặp mạnh thì cường, duyên cớ sự tình chình ình ra đó cô ấy sẽ hiểu thôi…”

“Không phải như vậy, chỉ là”, Cảnh Tây đánh gãy nó, “Lễ đính hôn, cô gái nhỏ đáng lẽ ra phải thật vui mừng, lại bị ta không chào hỏi gì đã đâm một đao, cần gì phải thế?”

Khoảng thời gian gần đây nữ chính có đến nhà cậu ăn cơm hai lần, cậu đã gặp người ta từ lâu rồi.

Cô tên Kim Ngữ Mộng, dung mạo đẹp đẽ, trên mặt luôn mang theo tươi cười, là một tiểu công chúa long lanh. Qua quan sát của cậu, cô đúng là người có thể chịu được đả kích, nhưng cũng không có nghĩa là có thể tuỳ tiện đả kích người ta. (Ỏoooo)

Cậu nói riêng trước, còn hơn là để cô trực diện với chân tướng ngay khoảnh khắc hạnh phúc nhất không hề có tí chuẩn bị nào.

Hai người hẹn ra một quán cà phê.

Hơn tám giờ, Kim Ngữ Mộng đẩy cửa tiến vào, nhìn chung quanh quanh một vòng mới tìm đến chỗ cậu, cười ngồi xuống: “Đại ca cố tình tìm em, có chuyện gì sao?”

Cảnh Tây nhìn cô: “Nghe xong chuyện tôi muốn nói có khả năng cô sẽ không còn vui vẻ như vậy đâu.”

Nụ cười Kim Ngữ Mộng cứng đờ.

Cảnh Tây: "Không đúng, sai rồi."

Kim Ngữ Mộng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy có vẻ là cậu chỉ định đùa giớn cùng mình thôi.

Kết quả một khắc sau, cô nghe thấy người đối diện nói: “Phải bỏ hai chữ ‘khả năng’ đi mới đúng.”

______________________________

Mẩu: Cảnh-chuyên bóc phốt-dập tra nam-xử trà xanh-Tây kiểu:


Khiếp, tháng 10 edit chuyện đầu toàn drama đầu năm 2021 :"))


Sao trời - Chương 4

 Chương 4

Edit + Beta: Mẩu

Trường học tổ chức “phân lớp”, hai lớp liền cạnh nhau chia thành hai lớp AB, một lớp nâng cao, một lớp cơ bản. Thử nghiệm dùng toán và anh xem hiểu quả thế nào.

Lớp A vừa vặn là lớp 5, là lớp của Tiêu Trì.

Lúc Vọng Hi ôm sách bước vào lớp 5, Tiêu Trì đang ngồi trên bàn học cạnh cửa sổ cười đùa cùng nhóm nam sinh. 

Tay anh chống vào bàn, khoé môi treo nụ cười lười biếng,mắt híp lại, một tia nắng ngoài cửa sổ chiếu lên sợi tóc trước trán anh. 

Vọng Hi vừa đi đến, Tiêu trì liền chú ý tới bóng dáng cô, chống tay xuống bàn nhảy tới: “Vọng Hi à.”

Vọng Hi ngẩng đầu, chậm rì rì chuyển mắt nhìn Tiêu Trì: “Hửm?”

Tiêu Trì: “Bà cũng ở lớp A hở?”

Vọng Hi nghe vậy, nhíu mày không vui: “Ông khinh thường ai đấy? Không phải ông cũng đang ở lớp A đấy à?”

Ngụ ý, ông cũng có thể ở lớp A thì mắc gì tôi không thể?

Tiêu Trì cười nhạo, kéo tay cô: “Được rồi, vậy bà ngồi chỗ tôi đi, tôi không quen để người khác ngồi ở chỗ của mình.”

Mặt Vọng Hi ‘xoát’ cái lại đỏ bừng, lắp ba lắp bắp: “Tôi, tôi mà ngồi chỗ ông thì ông ngồi đâu chời?”

Tiêu Trì chỉ góc phòng: “Còn tận hai hàng đằng sau nữa đó, ngồi gần giúp đỡ lẫn nhau luôn!”

Anh nói xong, liền cùng nam sinh đứng đầu lớp đi ra ngoài phòng học.

Vọng Hi thực ra cũng không có vấn đề gì với yêu cầu này, lôi Trần Ương đi đến chỗ ngồi của Tiêu Trì.

Đã dự đoán trước kiểu gì cũng bị mắng, Tiêu Trì mới cùng nhóm nam sinh khoan thai tới muộn.

Anh đến trước bàn Vọng Hi lấy sách vở của mình, lúc đi còn để lại câu: “Trong hộc bàn có kẹo mút đó, muốn ăn tự mình lấy nha.”

Vọng Hi chần chờ gật đầu.

Trần Ương ở bên cạnh trêu ghẹo: “U là chời, Tiêu Trì ông hơi bị thiếu trượng nghĩa nha, đến kẹo cũng chỉ chuẩn bị cho mỗi Vọng Hi thôi.”

Tiêu Trì cười đáp: “Người một nhà cả mà, bà muốn ăn thì cứ việc lấy.”

Trần Ương nở một nụ cười cực kì thiếu đạo đức: “Vậy thì tôi không khách sáo nhá!”


Vọng Hi kéo kéo tay áo Trần Ương, cố ra hiệu cô nàng im lặng giùm.

Trần Ương vội vàng chịu thua: “Đã biết đã biết, tôi không nói nữa là được chứ gì!”

Tiêu Trì cũng cười cười, cầm sách vở ra hàng sau ngồi.

Tầm mắt Vọng Hi vẫn luôn nhìn theo Tiêu Trì, cũng không dám nhìn quá rõ ràng, chỉ dám nhìn dư ảnh qua khoé mắt.

Trần Ương cười nói: “Hoàn hồn nào cô bé mê muội này.”

Vọng Hi hoảng loạn quay đầu lại, xấu hổ cười cười với Trần Ương.

Trần Ương liếc cái đã nhìn thấu tâm tư Vọng Hi, thật cẩn thận hỏi: “Thích à?”

Bùm ——

Toàn thân Vọng Hi run lên.

Bị phát hiện, bức tường thành bảo vệ bí mật giờ đây sụp đổ, lờ mờ thẩm thấu chút ánh sáng.

Nàng vội vàng lắc đầu: “Không có!”

Trần Ương nói: “Vọng Hi à có sao đâu, thích một người thì có gì mà mất mặt chứ.Hơn nữa tao cảm thấy Tiêu Trì cậu ta cũng có chút cảm giác với với mày đấy.”

Vọng Hi lắc đầu thẳng: "Ương Ương ơi mày suy nghĩ nhiều rồi, tao không thích có ổng.”

Trần Ương nhìn chằm chằm cô hồi lâu, lâu đến tận khi cô sắp không chịu nổi nữa, Trần Ương mới lại lên tiếng.

Cô nàng bảo: “Phải không, nếu vậy đúng là tao nhìn nhầm thật. Nhưng mà tao vẫn cảm thấy Tiêu Trì thích mày á.”

Vọng Hi chuyển mắt, nghịch sách vở trên tay: “Chỉ là bạn bè thôi.”

Trần Ương gật đầu, không nói gì.

Trong lòng Vọng Hi buông lỏng, nói thế nào cũng lừa gạt xong rồi. Cô cầm bút lên, vừa định viết bút kí, Trần Ương bên cạnh lại lên tiếng: “Lúc nào Tiêu Trì gặp mày ấy, trong mắt cũng toàn ý cười hết.”

Phanh ——

Vọng Hi kinh ngạc quay sang nhìn cô nàng, Trần Ương thực sự nghiêm túc: “Đây là kết luận nhìn ra từ người ngoài cuộc.”

Tay Vọng Hi đặt trên đầu gối run rẩy.

“Vọng Hi à, đừng để bản thân phải hối hận mà…”

Đừng để bản thân phải hối hận  ——

Lý thì là như thế, nhưng đến khi thực sự đứng trước quyết định của bản thân, Vọng Hi vẫn không thể làm được.

Rất nhiều năm sau, Trần Ương hỏi lại Vọng Hi lúc ấy có hối hận hay không, Vọng Hi chỉ nói: “Chắc là có một chút đi.”

Cô không hề có một chút tự tin nào về mình, cô tệ như vậy, sao có thể có đủ tư cách thích thiếu niên loá mắt kia.

 


Sao trời - Chương 3

 Chương 3

Edit + Beta: Mẩu


Nghe được câu này, nhiệt độ trên mặt Võng Hi tăng lên hẳn mấy nấc, tai cũng bị thiêu đến đỏ hồng toàn bộ.

Cô chép miệng: "Ông cứ suốt ngày ba hoa!"

Tiêu Trì nghe vậy, khuỷu tay chống đầu gối, nghiêng đầu nhìn chằm chằm cô.

Vọng Hi liếc anh, bị nhìn chằm chằm như vậy rất mất tự nhiên được không: "Ông làm gì thế?"

Tiêu Trì đột nhiên nhếch miệng bật cười, bộ dáng rất quái dị kì cục.

Vọng Hi bị anh doạ cả người đều run lên, run rẩy đối diện với ánh mắt anh, ngón tay cừa quậy: "Có phải có tật xấu gì không đó?"

Tiêu Trì đột nhiên giơ tay bắt lấy ngón trỏ Vọng Hi, cười nói: "Vọng Hi, tôi mới phát hiện ra là gần đây bà rất là kì cục nha!"

Trong lòng Vọng Hi lộn tùng phèo hết lên, không dám nhìn thẳng Tiêu Trì, sợ anh nhìn ra sơ hở gì.

Tiêu Trì buông tay Vọng Hi ra, thay vào đó lại sờ lỗ tai cô: "Dạo này tôi cực hay thấy bà đỏ mặt đó?"

Câu hỏi này thực ra cũng chả có gì ghê gớm, bình thường phát ra từ miệng người khác cũng chỉ là lời đùa vu vơ. Nhưng mà Vọng Hi vẫn bị doạ nảy lên, câu đó chui vào lỗ tai nàng lại bị tự động dịch thành 'Có phải bà thich tôi không'. (Rén =)))

Thường nói yêu thầm chính là một vở kịch một vai, cứ cho là đã xây nên tường thành cao cố lắm rồi, thì cuối cùng vẫn sẽ lo lắng bí mật của mình sẽ bị người khác biết.

Vọng Hi cũng thế thôi.

Tâm tình cô hoảng hốt đến độ không nghiêm túc suy nghĩ được gì, tránh thoát khỏi tay Tiêu Trì, nói lung tung: " Cũng không có gì đâu, chắc là do dạo này trời khá là nóng ha!"

Tiêu Trì cười như không cười nhìn chằm chằm cô, cũng không nói gì.

Nhìn ánh mắt như kiểu biết hết mọi bí mật, suy nghĩ trong nội tâm mình của anh, Vọng Hi vội vàng bổ sung: "Nhưng mà ông cũng đừng hòng tự luyến đến cái mức độ nghĩ là bà đây thích ông."

Vừa dứt lời, Vọng Hi liền hối hận.

Quả nhiên, ý cười trong mắt Tiêu Trì chớp cái cứng lại, độ cung bên khoé môi cũng phai nhạt không ít: "Phải nhỉ?"

Vọng Hi quay đầu đi im lặng.

Hai người giằng co mấy giây, vẫn là Tiêu Trì chịu không nổi giơ tay đầu hàng trước: "Rồi, là tôi sai, tất cả là lỗi của tôi được chưa? Tôi hứa sẽ không bao giờ đùa bà như vậy nữa, nhé?"

Nghe thấy đáp án này, Vọng Hi cũng không biết nên thấy may mắn hay khổ sở. Nhưng cô cũng không biểu hiện gì ra ngoài, cũng nhếch môi cười: "Tôi biết mà."

Vọng Hi lùi bước.

Trong khoảnh khắc ý cười kia của Tiêu Trì phai nhạt đi, Vọng Hi đã cảm thấy có lẽ nào cậu ấy cũng có chút thích mình không!

Cho nên cô đứng ở cửa động không ngừng bồi hồi, thử. Thế nhưng lúc vừa chuẩn bị bước ra, một câu kia của Tiêu Trì lại đánh cô hồn bay về xác. Cuối cùng lại trở về làm con ốc sên trốn tịt trong vỏ âm thầm bảo bệ bí mật chính mình.

Tiêu Trì cười vứt cho cô một ánh mắt đầy mị lực, xoay người nhảy xuống đi ra bên ngoài sân vận động.

Vọng Hi ngồi tại chỗ ngơ ngác nhìn bóng dáng anh càng ngày càng nhỏ xíu, cho đến khi chậm rãi biến mất.

Cô vỗ vỗ lồng ngực của mình, nguy hiểm quá, suýt chút nữa là bị phát hiện rồi...

_____________________

Mẩu: Meno cái kiểu crush thầm người ta mà đ dám nói đã vậy đối tượng crush còn suốt ngày thả cả tấn thính này chứ, vừa edit vừa cáu :) À mà cái ngữ xin lỗi của anh Trì kiểu 'Nắng chiếu lung linh muôn hoa vàng, mình xin lỗi mình xin lỗi, được chưa' ấy =)))

Chữa bug - Chương 11

  Chương 11 Edit + Beta : Mẩu Cảnh Tây: 【 Ừ, sáng nay tôi tỉnh dậy rời giường thì thấy mây tím ló rạng phía Đông, chớp mắt thông suốt ngộ...