Chương 7
Edit +Beta: Mẩu
Kim Ngữ Mộng trầm mặc nhìn cậu.
Bọn họ quen nhau từ nhỏ, quan hệ bình
thường cũng không phải xa lạ, chỉ là gần đây cậu thay đổi khiến cô cảm thấy như
một người hoàn toàn khác.
Cảnh Tây chờ vài giây: “Xây dựng tâm lý
xong rồi?”
Kim Ngữ Mộng bị cậu liên hoàn troll, đã
không còn mất cảnh giác như nãy nữa: “Anh nói đi.”
Cảnh Tây hỏi: “Ba vẫn luôn không thích tôi,
cô biết vì sao không?”
Kim Ngữ Mộng ngẩn ra, không biết tiếp lời
ra sao.
Cũng may người trước mặt không cần cô trả lời,
chủ động kể một lượt chuyện năm đó. Cô không thể tin nổi, trấn định hỏi: “Anh
có bằng chứng gì không?”
Cảnh Tây biết cô không tin, mở video năm đó
và hai tờ giấy khai sinh làm chứng cho cô xem.
Kim Ngữ Mộng nhìn kĩ rồi, không thể không
tin.
Cô là một người có tam quan bình thường,
nghĩ tới ba chồng tương lai lúc nào cũng đối tốt với mình đã từng hại Chu gia tới
nhà tan người mất, có chút không thể chấp nhận nổi, huống hồ khi đó còn đã đính
hôn với Chu tiểu thư, vậy người mẹ chồng tương lai kia của mình…
Cô khó khăn nói: “Nhưng Tiểu Tuấn vô tội mà,
anh ấy đâu thể lựa chọn xuất thân của mình.”
Cảnh Tây: “Tôi biết, nhưng vẫn rất tức giận,
tôi muốn tìm cơ hội trả thù, nên đã sắp xếp vài thứ bên bọn họ, ai ngờ chiếm được
thu hoạch ngoài ý muốn.”
Cậu chậm rãi kể câu chuyện, lấy file
ghi âm ra đẩy lên trước mặt cô.
Kim Ngữ Mộng nghi hoặc mở ra nghe thử, trố
mắt ngây người ngay tại chỗ. Đầu óc cô trống rỗng, thậm chí file ghi âm kết
thúc lúc nào cũng không biết.
Cảnh Tây đánh giá cô: "Vẫn ổn chứ?"
Kim Ngữ Mộng nửa ngày mới hoàn hồn, hai mắt
đỏ ngầu, nhưng giọng điệu lại bình tĩnh chưa từng thấy: “Gửi cho tôi một bản.”
Cảnh Tay rút một tờ giấy đưa qua: “Muốn huỷ
bỏ hôn ước không?”
Kim Ngữ Mộng không trả lời mà hỏi ngược lại:
“Tôi không nên sao?”
Cảnh Tây: "Cần thiết."
Cậu ôn hoà nói: “Nếu gã nguỵ biện không từ
chối cái ôm đó thành động viên Tiểu Huệ, bị hôn không đẩy ra là do quá bất ngờ
không kịp phản ứng thì cô sẽ làm gì? Hai người đã bên nhau nhiều năm, gia đình
bạn bè sẽ không ngừng khuyên giải cô nguôi giận. Càng có khả năng hơn là cô đột nhiên
về nhà náo loạn lên đòi huỷ hôn ước, ba mẹ cô chắc chắn sẽ hỏi nguyên nhân rồi
bắt Tiểu Tuấn xin lỗi, dù sao thiệp mời cũng đã gửi đi rồi.”
Kim Ngữ Mộng cắn môi.
Cô đương nhiên biết, hai nhà đính hôn thôi
mà làm hoành tráng như vậy, thương bọn họ chỉ là thứ yếu, nguyên nhân chủ yếu là hai nhà muốn thông gia.
Cô bình tĩnh ngẩng đầu: “Anh định làm thế
nào?”
Cảnh Tây từ sâu trong lòng tán dương cô, tay
vẫn như cũ vươn về phía trước: “Tôi cảm thấy nếu bọn họ đều ác độc như vậy rồi,
cô lưu mặt mũi lại cho họ làm gì? Trực tiếp xé (lôz) mặt nhau không tốt hơn sao?”
Kim Ngữ Mộng cuối cùng vẫn nhận lấy khăn giấy
của cậu.
Cô lau khô nước mắt, nhanh chóng điều chỉnh
cảm xúc, uống một ngụm cà phê, nhìn người trước mặt: “Nói đi.”
Hai người nói chuyện nửa giờ, từng người rời
đi.
Ba ngày sau, ngày đính hôn đã đến.
Địa điểm tổ chức là tại một toà cung điện nổi
tiếng ở Khâu Tự, cả hai nhà đã chuyển vào từ hôm qua.
Cảnh Tây là người nhà, hôm đó dậy rất sớm,
đứng trước gương chỉnh lý âu phục, chỉ thấy em trai hờ của cậu đến tìm mượn máy
phẫu thuật vi chỉnh.
Không chỉ có Ất Tuấn, vị mẹ kế kia cũng tới.
Dù công nghệ phẫu thuật thẩm mỹ trong thời
đại ngày nay tương đối tiên tiến và tiện lợi nhưng phẫu thuật cũng gây đau đớn.
Máy phẫu thuật vi chỉnh có thể tạm thời điều
chỉnh các đặc điểm trên khuôn mặt, và sự thay đổi rất nhỏ, nhìn chung kéo dài
khoảng tám giờ. Một số người yêu thích vẻ ngoài đều sẽ nhấn nút trước khi trang
điểm để làm cho mình đẹp hơn.
Hai người bọn họ chứng kiến biến hoá của Ất
Chu, cũng bí mật mua thử, nhưng đáng tiếc không được kinh diễm như Ất Chu.
Bọn họ vốn định từ bỏ, mà ngẫm lại dịp hôm
nay, không kìm lòng được, lại tới. Ngược lại trên máy có thông tin, bọn họ còn
dẫn cả nhân viên trang điểm đi cùng, cũng không sợ Ất Chu có ý định biến bọn họ
thành xấu xí.
Cảnh Tâu lo trước khỏi hoạ, đã mua máy từ
lâu.
Bây giờ nghe xong ý đồ đến đây của bọn họ,
cậu liền lấy máy giao ra, lại nghe bọn họ muốn để cậu chỉnh, cười cười nói được,
điều chỉnh đến mức lớn nhất.
Ất Tuấn trong nháy mắt la lên: “Đau quá!”
Cảnh Tây nghi hoặc dừng lại: “Đâu có đau đến
thế, mọi lần anh toàn dùng mức này mà.”
Ất Tuấn: "..."
Mặt anh không có dây thần kinh cảm giác đau
à!
Cảnh Tây khuyên gã: “Cậu nhìn thành quả của
anh đi, cố chịu một chút khổ vậy.”
Ất Tuấn nghĩ thầm cũng đúng, cắn răng:
"Đến đây đi."
Cảnh Tây nhìn gã cố nén tiếng hét thảm thiết
của mình trong năm phút, lúc này mới dừng lại.
Chân ái đánh giá con trai mình, thấy đúng
là dễ nhìn hơn một chút, cũng nhẫn tâm muốn thử. Cảnh Tây thấy thế cũng cho bà
ta năm phút luôn, nhìn hai người họ họ trắng mặt rời đi, không khỏi thở dài
trong não vực: “Vậy là không khí gia đình ấm áp này sắp kết thúc rồi, tiếc ghê.”
Hệ thống: "..."
Ngài gọi cái này là ấm áp?
Chín giờ rưỡi, khách mời lục tục đến.
Cảnh Tây giúp đỡ ứng phó tiếp đãi khách khứa
một chút cho có, bỏ chạy đến chỗ nhóm hồ bằng cẩu hữu mới kết bạn lăn lộn.
Lúc Đoạn Trì đến, liếc mắt một cái liền thấy
bóng người quen thuộc đứng trong đám người —— cậu mặc một thân âu phục, cà vạt
rối tung không biết là do bị kéo hay không biết thắt, sơmi mở phanh hai cúc đầu,
uống rượu với mấy người xung quanh, rõ ràng là bộ dáng ăn chơi trác táng.
Rất nhanh nhân viên cũng nhận ra, thấy cậu
ôm vai bá bá cổ với người bên cạnh, không khỏi hít một ngụm khí lạnh, chỉ sợ Đoạn
tổng tức giận.
Cũng may mà chờ mãi, vòng tay Đoạn tổng
cũng không vang.
Đoạn Trì chỉ liếc qua rồi thu hồi tầm mắt
ngay lập tức, thấy người hai nhà ra đón.
Ất tổng
và Kim tổng cười tươi như đoá hoa, dưới ánh mắt hâm mộ đi kèm nhiệt tình tới
trước mặt anh.
Đoạn Trì nhàn nhạt chúc mừng, nhìn cô dâu
tương lai, thấy khuôn mặt cô tuy tinh xảo, nhưng nụ cười lại chưa đạt đáy mắt,
liền biết người nào đó đã đánh tiếng trước rồi.
Anh chuyển sang Ất Tuấn: “Đây chính là chú
rể tương lai?”
Ất tổng cười giới thiệu: “Phải, khuyển tử này tên Ất
Tuấn, sinh viên đại học Cách Trách, sau khi tốt nghiệp sẽ kế thừa vị trí của
tôi.”
Đoạn Trì: "Đại học Cách Trách?"
Đây là đại học danh tiếng trong Tinh vực, Ất
Tuấn có thể thi đậu, Ất tổng vẫn luôn kiêu ngạo, cao hứng lên lại nói thêm một
câu: “Phải, con lớn của tôi cũng là sinh viên Cách Trách.”
Đoạn Trì: "..."
Nhân viên: "..."
Đoạn Trì được bọn họ dẫn vào trong, mặt vô
cùng bình tĩnh.
Nhân viên thì sợ đến đổ cả mồ hôi lạnh.
Trước khi hai bên có hiệp thương, viện
nghiên cứu đương nhiên sẽ không tiết lộ thông tin của Ất Chu cho Đoạn Trì. Đến
cả anh ta đi theo Đoạn tổng, tư liệu còn hạn chế, mà có anh ta nhìn chằm chằm,
Đoạn tổng cũng không thể điều tra cậu được, cho nên bọn họ chỉ biết Ất Chu là sinh
viên đại học chứ không ngờ tới lại còn là Cách Trách!
Nếu nhớ không nhầm, cháu trai Đoạn tổng
cùng hai tiểu bối nữa cũng là học sinh ở đó thì phải?
Lỡ đâu bọn họ ở trường va phải Ất Chu, và
trong trường hợp máu Ất Chu hấp dẫn bọn họ, đm chuyện này quá trầm cảm rồi!
Khách mời xung quanh thì lại không biết xoắn
xuýt của bọn họ, ánh mắt vô tình cố ý dồn hết vào hai người họ.
Nhóm nam sinh xa xa đó cũng thấy Đoạn Trì,
khoa trương kinh ngạc thốt lên.
“Fvck, nhà cậu lợi hại thế Chu thiếu, đến cả
Đoạn tổng cũng mời tới được.”
“Thông gia với Kim gia thì thôi, còn mời được
Đoạn tổng tham gia, nhà cậu lại chuẩn bị phất lên rồi đấy, tương lai đừng quên
chúng tôi nha.”
Cảnh Tây cười mắng: “Nhà tôi phát đạt thì
có liên quan gì tới tôi? Tôi cũng chả phải con rể Kim gia.”
Mấy người nhớ tới quan hệ plastic của cậu với
em trai, cười ngắt lời, nhanh chóng đổi sang đề tài khác.
Cảnh Tây cùng bọn họ đùa một lúc, cuối cùng
bị Ất tổng mặt mũi đen sì kéo đi, giám sát cậu thắt lại cà vạt chỉnh tề, cùng cậu
về vị trí, chờ buổi lễ bắt đầu.
Nửa giờ sau, âm nhạc bắt đầu thay đổi.
Khách mời dồn dập dừng nói chuyện phiếm, mặt
mang ý cười nhìn cặp đôi nắm tay nhau đi tới.
Thời điểm cả hai bước đến trung tâm, bức
màn ánh sáng của sân khấu sáng lên, bật lên những mảnh ghép hạnh phúc của họ.
Lúc này, nhạc nền đột ngột dừng lại và chuyển sang lời đối thoại.
Người nữ nức nở: “Em thực sự yêu anh, cứ
nghĩ đến chuyện anh sắp đính hôn là lại tuyệt vọng, chẳng thà anh cứ để em chết đi.”
Người nam bối rối: “Haizz, cậu…Cậu đừng như thế mà, cậu tốt đẹp như vậy, chắc chắn
sẽ tìm được người quý trọng cậu thôi.”
Người nữ: “Nếu, nếu không có cô ấy, anh sẽ
thích em chứ?”
Người nam: "Ừ."
Người nữ khóc càng dữ dội hơn: “Có lời này
của anh rồi, em chết cũng không nuối tiếc…”
Cô ả lẩm bẩm: “Thật muốn được anh ôm vĩnh viễn
như thế này.”
Khi âm thanh vừa vang lên thì người nhà hai
bên đã ngay lập tức thay đổi sắc mặt, liên hệ bên cánh gà mau mau tìm cách tắt
máy.
Có điều nhân viên công tác có làm gì cũng
vô dụng, AI xung quanh không biết bị cấy lệnh gì vào, liều mạng bảo vệ nguồn điện,
bọn họ cơ bản chính là không rút lại được.
Âm thanh đoạn sau thậm chí còn nóng bỏng nữa,
bọn họ hôn nhau luôn.
Người nam: “Cậu làm gì vậy?”
Người nữ càng thống khổ: “Xin lỗi, chỉ là
em muốn nhớ mãi điều này, để rồi từ từ quên đi anh.”
Người nam im lặng.
Người nữ: “Anh đi đi, em không muốn làm phiền
anh nữa, anh nhất định cảm thấy em phiền chết đi được rồi.”
Người nam thở dài: "Sẽ không đâu."
Ngày hôm nay được lên kế hoạch rất tỉ mỉ, rất
nhiều người thân gia đình bạn bè của hai bên đều có mặt tại đây.
Sắc mặt Tiểu Huệ ‘xoát’ cái trắng toát.
Cô ả muốn cướp bạn trai Kim Ngữ Mộng thật, nhưng
mà đó là khi thời cơ đã chín muồi, chứ không phải bây giờ!
Nhà cô ả có việc làm ăn với Kim gia, một
khi đã làm như này thì chắc chắn Kim gia sẽ huỷ bỏ hợp tác, mà Ất gia cũng sẽ
không giúp gì cho ả!
Cô ả vội vã khóc lóc lao lên sân khấu, liên
tục xin lỗi bạn tốt của mình. (đm mặt dày thế)
Ất Tuấn cũng cực kì hoảng loạn, nắm chặt
tay bạn gái, giải thích rồi đẩy cô ả ra.
Cảnh Tây ở bên cạnh khuyên đỡ, trích lời
danh ngôn của tra nam kiểu: “Nó chỉ là thấy con gái khóc, cảm động sự thâm tình
của người ta, không kìm lòng nổi muốn an ủi thôi mà.”
Ất Tuấn: "Đúng đúng đúng!"
Cảnh Tây: “Nó cũng đã nói rồi nếu không có
cô thì sẽ thích cổ, mà đây chỉ là giả thiết, người nó yêu vẫn là cô nha.”
Ất Tuấn: "Đúng đúng đúng!"
Cảnh Tây: “Sau đó bọn họ hôn môi cũng là do
quá bất ngờ nên không phản ứng kịp, sau này nó sẽ chú ý hơn mà.”
Ất Tuấn: "Đúng, anh nhất định sẽ chú
ý!"
Mấy ngày nay Kim Ngữ Mộng vẫn luôn kìm nén
một bụng lửa giận.
Cô trách chính mình đã không thấy rõ mặt
gã, cũng đau lòng cho sự kết thúc của cả mối tình. Giờ khắc này nghe xong những
câu nói này, cô càng rõ ràng hơn rằng gã căn bản là không ý thức được mình đã
sai, cô hất tay gã ra, đẩy Tiểu Huệ vẫn đang rớt nước mắt cá sấu vào lòng gã.
“Không cần thiết, tôi lui ra, bây giờ tác
thành cho hai người”, cô lạnh như băng nhìn gã, chặn ba mẹ trước đám khách, “Mấy
người cứ yên tâm, giáo dưỡng từ nhỏ của ba mẹ tôi dạy rằng làm người phải có cốt
khí, tôi là người Kim gia, không làm động vật nhai lại!”
Ất Tuấn sắp khóc tới nơi, vội vàng cuống
quít níu giữ cô lại.
Ất tổng và Chân ái cũng lại gần muốn khuyên
nhủ.
Kim Ngữ Mộng tránh gã lần hai, quét mắt
qua, bắt lấy đĩa bánh ngọt ném thẳng.
Lần này là dùng toàn lực, mấy người đứng
xung quanh đều trúng chiêu, chỉ có Cảnh Tây kịp thời né tất.
Cậu nhìn bộ dáng bọn họ, không có tí thành ý nào cho hai chữ: “Haizza.”
*Gốc là ‘ai nha’ mà nghe như mấy bà hoàng thái hậu Như Ý Truyện/Hoàn Châu Cách Cách vậy á :”))
Dứt lời lại cảm thấy đây đúng là cơ hội hiếm
có khó tìm, lại lôi điện thoại ra chụp cho bọn họ một bức ảnh tập thể.
Kim Ngữ Mộng ném bánh ngọt xong, quay đầu rời đi.
Ba mẹ cô đương nhiên ở lại làm gì, cũng rời
đi theo. Khách mới cũng chả ở lại lâu, dồn dập ra về.
Ất tổng và Chân ái một thân bánh ngọt, mà
tình huống thế này bọn họ cũng chả có mặt mũi tiễn khách, đứng chôn chân tại chỗ.
Hai người bọn họ cũng không phải ngu dốt,
nhìn hành động của con lớn lúc này, lại nhớ đến chuyện Tiểu Huệ là do cậu tiết
lộ cho Tiểu Tuấn, tàn nhẫn trừng mắt nhìn cậu. Ất Tuấn với Tiểu Huệ cả mặt toàn
bơ cũng hậu tri hậu giác nhìn về phía cậu.
*Hậu tri hậu giác: Mọi chuyện xảy ra rồi mới bắt đầu ý thức được
Cảnh Tây đánh giá bức ảnh, thấy từ tư thế
cho tới biểu cảm của bọn họ đều hoàn toàn hợp ý mình, dặn dò hệ thống lưu lại cất kĩ.
“Ngươi nhìn đi, chả phải nữ chính và cặn bã
đã tách ra rồi à? Bug kế tiếp là cái gì?” Cậu nói rồi tắt điện thoại, ngẩng đầu
lên đối diện với bốn cặp mắt đầy sát khí, đỏ ngòm như máu đổ.
Mặc dù hệ thống đã biết phong cách hành sự
của cậu, cũng không ngờ được là hiện trường có thể náo loạn đến cái mức độ này.
“… Cái đó chúng ta nói sau đi”, nó nói từ tận
đáy lòng, “Bây giờ tôi chỉ muốn biết ngài chuẩn bị kết thúc chuyện này như thế
nào thôi.”
________________________
Mẩu: Ước gì có thể kéo dài sự năng suất vl này thêm mấy tuần nữa nhỉ...
Mà phải công nhận lần đầu thấy con trà xanh Tuesday nào mặt dày như con này, lại nói thực sự chị Mộng ngầu kinh khủng ấy, may mà tôi biết đây là chuyện BG không tôi nguyện ý nhận chị làm chồng nè :")
Ngoài ra gửi người bạn chia tay quay lại 7749 lần của mình, học tập chị Mộng coi, t không muốn nửa đêm bị đánh thức tâm sự tuổi hồng tư vấn tình cảm rồi nghe kể 9981 cái drama của bọn m nữa đâu...Không biết đây là lần thứ bao nhiêu bạn thề là chia tay thật đ nhai lại nữa rồi ấy nhể.