Chương 3
Edit + Beta: Mẩu
Nghe được câu này, nhiệt độ trên mặt Võng Hi tăng lên hẳn mấy nấc, tai cũng bị thiêu đến đỏ hồng toàn bộ.
Cô chép miệng: "Ông cứ suốt ngày ba hoa!"
Tiêu Trì nghe vậy, khuỷu tay chống đầu gối, nghiêng đầu nhìn chằm chằm cô.
Vọng Hi liếc anh, bị nhìn chằm chằm như vậy rất mất tự nhiên được không: "Ông làm gì thế?"
Tiêu Trì đột nhiên nhếch miệng bật cười, bộ dáng rất quái dị kì cục.
Vọng Hi bị anh doạ cả người đều run lên, run rẩy đối diện với ánh mắt anh, ngón tay cừa quậy: "Có phải có tật xấu gì không đó?"
Tiêu Trì đột nhiên giơ tay bắt lấy ngón trỏ Vọng Hi, cười nói: "Vọng Hi, tôi mới phát hiện ra là gần đây bà rất là kì cục nha!"
Trong lòng Vọng Hi lộn tùng phèo hết lên, không dám nhìn thẳng Tiêu Trì, sợ anh nhìn ra sơ hở gì.
Tiêu Trì buông tay Vọng Hi ra, thay vào đó lại sờ lỗ tai cô: "Dạo này tôi cực hay thấy bà đỏ mặt đó?"
Câu hỏi này thực ra cũng chả có gì ghê gớm, bình thường phát ra từ miệng người khác cũng chỉ là lời đùa vu vơ. Nhưng mà Vọng Hi vẫn bị doạ nảy lên, câu đó chui vào lỗ tai nàng lại bị tự động dịch thành 'Có phải bà thich tôi không'. (Rén =)))
Thường nói yêu thầm chính là một vở kịch một vai, cứ cho là đã xây nên tường thành cao cố lắm rồi, thì cuối cùng vẫn sẽ lo lắng bí mật của mình sẽ bị người khác biết.
Vọng Hi cũng thế thôi.
Tâm tình cô hoảng hốt đến độ không nghiêm túc suy nghĩ được gì, tránh thoát khỏi tay Tiêu Trì, nói lung tung: " Cũng không có gì đâu, chắc là do dạo này trời khá là nóng ha!"
Tiêu Trì cười như không cười nhìn chằm chằm cô, cũng không nói gì.
Nhìn ánh mắt như kiểu biết hết mọi bí mật, suy nghĩ trong nội tâm mình của anh, Vọng Hi vội vàng bổ sung: "Nhưng mà ông cũng đừng hòng tự luyến đến cái mức độ nghĩ là bà đây thích ông."
Vừa dứt lời, Vọng Hi liền hối hận.
Quả nhiên, ý cười trong mắt Tiêu Trì chớp cái cứng lại, độ cung bên khoé môi cũng phai nhạt không ít: "Phải nhỉ?"
Vọng Hi quay đầu đi im lặng.
Hai người giằng co mấy giây, vẫn là Tiêu Trì chịu không nổi giơ tay đầu hàng trước: "Rồi, là tôi sai, tất cả là lỗi của tôi được chưa? Tôi hứa sẽ không bao giờ đùa bà như vậy nữa, nhé?"
Nghe thấy đáp án này, Vọng Hi cũng không biết nên thấy may mắn hay khổ sở. Nhưng cô cũng không biểu hiện gì ra ngoài, cũng nhếch môi cười: "Tôi biết mà."
Vọng Hi lùi bước.
Trong khoảnh khắc ý cười kia của Tiêu Trì phai nhạt đi, Vọng Hi đã cảm thấy có lẽ nào cậu ấy cũng có chút thích mình không!
Cho nên cô đứng ở cửa động không ngừng bồi hồi, thử. Thế nhưng lúc vừa chuẩn bị bước ra, một câu kia của Tiêu Trì lại đánh cô hồn bay về xác. Cuối cùng lại trở về làm con ốc sên trốn tịt trong vỏ âm thầm bảo bệ bí mật chính mình.
Tiêu Trì cười vứt cho cô một ánh mắt đầy mị lực, xoay người nhảy xuống đi ra bên ngoài sân vận động.
Vọng Hi ngồi tại chỗ ngơ ngác nhìn bóng dáng anh càng ngày càng nhỏ xíu, cho đến khi chậm rãi biến mất.
Cô vỗ vỗ lồng ngực của mình, nguy hiểm quá, suýt chút nữa là bị phát hiện rồi...
_____________________
Mẩu: Meno cái kiểu crush thầm người ta mà đ dám nói đã vậy đối tượng crush còn suốt ngày thả cả tấn thính này chứ, vừa edit vừa cáu :) À mà cái ngữ xin lỗi của anh Trì kiểu 'Nắng chiếu lung linh muôn hoa vàng, mình xin lỗi mình xin lỗi, được chưa' ấy =)))
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét