Chương 5: Hôm nay từ trên xuống dưới cậu đều có cảm giác không ổn
Edit + Beta: Mẩu
Lập chí làm công tử bột.
Còn không sợ
khổ, quyết cố gắng từng bước đi lên thành tấm gương sáng nữa chứ.
Câu nói này
lỗ hổng quá nhiều, dẫn đến cả ba người đều đơ ra cả mấy giây.
Ngay sau
đó, sắc mặt Ất tổng trầm xuống.
Con lớn mấy
năm nay càng ngày càng cực đoan, ông đương nhiên nghĩ rằng cậu chỉ đang giận dỗi, nói rằng: “Tùy con.”
“Này sao mà
tùy nó được”, Chân ái cũng cho rằng câu cậu vừa nói chỉ lời nói lúc tức giận, thần sắc
lo lắng đổ thêm dầu vào lửa, “Mau xin lỗi ba con đi, là con sai rồi, con sao lại
làm công tử bột được?”
Cảnh Tây:
“Con không sai, cũng không nói đùa.”
Cậu nhìn
người ba cặn bã nhà mình, “Ba luôn thiên vị Tiểu Tuấn hơn, cho nên mỗi lần kiểm
tra con đều cố gắng thi tốt hơn nó, hi vọng được ba khen ngợi một lần. Sau đó
con lại phát hiện, thực ra bất kể là con làm gì làm thế nào ba cũng không nhìn
đến con, mới nghĩ cách cướp công ty vào tay, cho các người hối hận.”
Đây có vẻ
là sự thật.
Ba người đồng
thời nhìn chằm chằm cậu, chờ đợi câu tiếp theo.
Cảnh Tây hỏi trong đầu: "Bình thường ta gọi bạn thân nữ chính như thế nào?”
Hệ thống:
"Tiểu Huệ."
Cảnh Tây
chuyển ánh nhìn lên em trai: “Em biết không, thực ra anh thích Tiểu Huệ, nhưng
người cô ấy thích lại là em.”
Ất Tuấn nhất
thời kinh ngạc: "Cái gì?"
Trong mắt Cảnh
Tây lộ ra tia đau khộ: “Qủa nhiên em không biết, cô ấy đã thích em rất lâu rồi,
nhưng lại không dám nói ra vì sợ làm phiền các em.”
Ất Tuấn mím
môi im lặng.
Chỉ là dù
sao gã cũng còn trẻ, tâm tình tốt cũng không thể giấu, lộ ra chút khó xử đi
cùng thần sắc đắc ý.
Cảnh Tây
thu hết vẻ mặt của gã vào đáy mắt, nói tiếp: “Những người tôi yêu thích, đều
không thích tôi. Tối hôm qua tôi đi qua một cây cầu, cảm giác toàn bộ thế giới
đều vứt bỏ tôi, hay là nhảy xuống, hoặc trở về cùng các người đồng quy vu tận*.”
*Lôi nhau
chết trùm. Với cả từ đoạn này coi như xé rách mặt nhau nên đổi xưng hô nhé.
Ba vị người
thân plastic đang chìm trong vấn đề “yêu hay không yêu”, bị cậu dẫn dắt từng
câu đi, đến khi nghe thấy cậu nói “Lúc đó tôi gặp một người” rồi ngừng, đợi
vài giây, không hẹn đồng thanh: “Ai?”
Cảnh Tây:
"Tôi không biết."
Tổ ba người:
"..."
Không quen
biết cậu dừng lại làm mẹ gì!
Cảnh Tây
không nhìn ánh mắt của bọn họ, cảm khái: “Nếu tôi biết người đó sớm hơn thì tốt
rồi, ngài ấy là một trí giả, sau khi biết những oán trách phàn nàn của tôi đã
nói thế này, mọi khó khăn và đòi hỏi không được đền đáp trên thế gian này, đều
có thể giải quyết bằng phương pháp giống nhau, chỉ cần học xong là đời này có thể trôi qua rất hạnh phúc, vui vẻ.”
Lần này Ất tổng
cùng Chân ái không tiếp lời.
Ất Tuấn thì
lại không thể nhịn xuống được: "Phương pháp gì?"
"Đó
chính là từ bỏ", Cảnh Tây nói, "Bỏ qua hết đi, tất cả vấn đề đều sẽ
trở nên dễ dàng giải quyết. Tôi cảm thấy rất có đạo lí đấy chứ, bây giờ nói cho
mấy người nghe, mọi người cùng nhau cùng nỗ lực."
Tổ ba người:
"..."
Có cái qq
gì mà nỗ lực hã!
Vẻ mặt Cảnh
Tây nhẹ nhàng: “Ngày đó trên cầu tôi đã lĩnh ngộ thông suốt, cảm xúc lắng đọng
nhiều năm đều được phóng thích, đã quyết tâm làm một công tử bột ăn chơi trác
táng, không cần phải thuyết phục tôi đâu.”
Cậu nghiêm
túc nhìn ba vị người thân plastic.
Tổ ba người
trầm mặc nhìn cậu.
Cậu nhếch
miệng, cho bọn họ một nụ cười thoải mái.
Tổ ba người:
"..."
Hôm nay từ trên xuống dưới cậu đều có cảm giác thực sự không ổn.
Ất tổng trước
tới nay chưa bao giờ có đủ kiên nhẫn với cậu, tối nay nghe cậu nói nhiều như vậy
là ngoại lệ, cuối cùng lại toàn là lời nói nhảm. Ông bán tín bán nghi (nửa tin
nửa ngờ), vẫn như cũ ném ra câu “Tùy con”, cơm nước xong đặt bát đũa xuống, rời
đi trước.
Chân ái
nháy mắt với con trai rồi cũng đi theo, phòng ăn chỉ còn lại hai anh em
plastic.
Hai người vẫn
luôn nhìn nhau không vừa mắt.
Nguyên thân
chán ghét gã có được tình yêu của ba, mà Ất Tuấn lại ghen ghét người anh trai này
học giỏi, luôn vừa lòng ông nội hơn.
Nhưng chút
ghen ghét nho nhỏ ấy từ khi ông nội mất cũng dần tan thành mây khói, cảm giác
ưu việt trước mặt anh trai cũng ngày càng tăng lên, hỏi: “Anh thực sự muốn làm
công tử bột?”
Cảnh Tây:
"Thật mà."
Ất Tuấn
cũng chả phí lời khuyên nửa câu, chỉ ước gì người anh trai này có thể tự tha
hóa luôn đi.
Gã rất
nhanh lại nhớ đến chuyện Tiểu Huệ, do dự: “Tiểu Huệ…Cô ấy còn nói gì nữa
không?”
Hệ thống nhất
thời đúng lúc nhảy ra mách lẻo: “Ngài thấy không, có phải gã rất lưu ý chuyện
này không? Biết bạn thân của bạn gái cũng crush mình, gã chắc chắn cũng đang
cao hứng muốn chết ha, lòng hư vinh của đàn ông được thỏa mãn, sớm muộn gì
cũng chạy đi ăn vụng thôi á!”
Cảnh Tây
nhìn dáng dấp vị em trai hờ này, trả lời: “Không có, cô ấy nói thẳng việc thích em được với anh chắc cũng đủ thẹn
thùng rồi, anh cũng không tiện hỏi nhiều hơn.”
Cậu tâm
bình khí hoà khuyên, “Tiểu Huệ không muốn anh nói cho em, em cứ vờ như không biết
gì đi. Sau đó các em nên thế nào thì cứ như thế, mau đính hôn, chuyên tâm sinh
sống cùng em dâu.”
Ất Tuấn nhớ
tới bạn gái kiều nhuyễn xinh đẹp, thu hồi tia tâm tư đang bay đi, nghiêm túc gật
đầu.
Hệ thống cuống
lên: "Ngài khuyên gã làm gì? Cái loại tra nam này làm sao mà xứng với nữ
chính được, không phải ngài nên để gã và Tiểu Huệ gặp nhau nhiều nhiều chút, bắt
được nhược điểm quá trớn của gã sao, còn nửa tháng nữa gã đính hôn với nữ chính
luôn rồi đó!”
Cảnh Tây mắt
điếc tai ngơ, “xuất phát từ tâm can” mà nói chuyện cậu ao ước tuổi trẻ tài cao
lại được nhiều cô gái thích của gã như thế nào.
Lần đầu
tiên Ất Tuấn cảm thấy vừa mắt người anh này, không vội vã đi mà đắc ý dùng thân
phận “người từng trải” chia sẻ kinh nghiệm. Cảnh Tây liền vào luôn đề chính:
“Trước đây anh chỉ biết mỗi đọc sách, phương diện này lại một chữ cũng không biết,
mà thân làm công tử bột thì bên người không thể thiếu em gái, nên làm sao đây?”
“Cái này dễ
thôi.” Ất Tuấn sảng khoái nói, “Tôi giới thiệu cho anh vài người bạn của tôi, bọn
họ đều rất biết chơi.”
Cảnh Tây cảm
kích: "Được."
Cậu giao việc
hẹn người cho em trai, lên lầu về phòng vào mạng mua một đống đồ, cũng đặt xong
thời gian đưa hàng tới.
Ngày hôm
sau, mấy người Ất tổng thấy AI nhấc túi lớn túi nhỏ đi đi lại lại trong nhà, hỏi
thì biết là đồ công tử bột mua, liền thờ ơ tiến vào phòng ăn.
Ăn xong điểm
tâm rồi, bọn họ mới thấy công tử bột lại đây.
Ất Tuấn bất ngờ mở to mắt, Chân ái dừng động tác trên tay, Ất tổng đang định rời chỗ cũng
dừng lại một chút.
Đã qua một
đêm, thay đổi mang đến của gien cấp S triệt để được bộc lộ.
Tối qua Cảnh
Tây vất vả mang bộ mặt lạnh lùng của nguyên chủ, hôm nay cuối cùng cũng có thể
dựa vào cái cớ “công tử bột” mà thả lỏng hoàn toàn.
Tổ ba người
cùng nhau theo dõi hắn, phòng ăn nghe được cả tiếng kim rơi.
Tóc tai? Hình như là... Không chải kĩ lại, tạo hình rối tung rối mù lên.
* Tóc kiểu này nè quý zị. Đọc đến đây trong đầu nảy hình HKT huỳn thoại rồi nma vì ảnh này mlem quá nên chọn nè.Nút áo sơmi? Có thể…Cậu luôn đóng lên trên cùng, bây giờ lại phanh cả hai cúc đầu.
Còn trang điểm nữa? Cũng có thể…Hay cậu vốn trông như này từ trước rồi?
Người trước
mắt mặc áo sơmi trắng cùng quần jean đơn giản, bước chân tao nhã thong dong, thần
sắc lười nhác, lộ ra chút bất cần quyến rũ. Cũng không biết do đã bớt đi sự
nghiêm túc cứng nhắc hay do những chi tiết nhỏ mang lại thay đổi, trong chốc
lát cậu giống như chói mắt lên, độ tồn tại rất lớn, khiến cho người khác không
có cách nào lơ là.
Ất Tuấn trố
mắt ngoác mồm: "Anh sao lại..."
Cảnh Tây
nhíu mày: "Hả?"
Ất Tuấn thu
liễm biểu tình: "Không có gì."
Gã nói rồi
lại nhìn sang.
Trước đây
thành tích Ất Chu mặc dù rất tốt, nhưng cậu không đủ đẹp trai. Hiện tại hai người bọn họ đứng cạnh nhau, chỉ cần có mọc mắt
trên mặt đều có thể nhìn ra Ất Chu đẹp trai hơn gã, lẽ nào đây là thành quả của
việc lựa chọn trang phục hợp lí? Nhưng gã có phải là không phải không biết ăn mặc đâu!
Nhất thời
gã cảm thấy quần áo trên người mình thiệt xấu orz.
Qua chút gián đoạn này, hai người còn lại cũng đã hơi tỉnh táo lại.
Chân ái
không tìm thấy vết tích trang điểm trên mặt cậu, chần chờ hỏi: “Tiểu Chu đây
là… Dùng thiết bị vi phẫu chỉnh hình sao?”
Cảnh Tây há
mồm trả lời: "Đúng vậy."
Ất tổng
nghe được câu này, mắng một tiếng “ngu ngốc vô nghĩa”, đi công ty.
Chân ái và Ất
Tuấn phải bận rộn chuẩn bị cho lễ đính hôn, rất nhanh cũng đã rời đi. Một
mình Cảnh Tây cơm nước xong, đi vào gara chọn đại một chiếc xe thể thao, đến chỗ
Tiểu Huệ.
Khi Tiểu Huệ
nhận được tin nhắn liền lập tức ra khỏi nhà, chỉ thấy cậu bước từ trên xe xuống.
Chân dài,
vóc người tỉ lệ hoàn mĩ, xương quai xanh như ẩn như hiện sau cổ áo để mở…Cùng với
ánh mắt đủ để mê đắm lòng người, khiến cô không khỏi ngây người trong chốc lát.
Cảnh Tây
đánh giá cô.
Bạn thân nữ
chính là một cô gái có vẻ ngoài thanh tú ngọt ngào, thuộc loại hình dễ dàng gây
ra cảm giác muốn bảo hộ cho người khác. (hay còn gọi là trà xanh ạ)
Tiểu Huệ bị
cậu nhìn, không biết sao tim đập hơi bị nhanh, căng thẳng mở miệng: “Cậu hôm
nay…”
Cảnh Tây đi
thẳng vào vấn đề: "Tôi tới đây để xin lỗi."
Tiểu Huệ trố
mắt: "Sao lại nói xin lỗi?"
Cảnh Tây thở
dài: “Tôi vẫn luôn biết cậu rất thích Tiểu Tuấn, ngày hôm qua không chú ý nói với
nó mất.”
Tiểu Huệ
"A" một tiếng: "Cái gì?"
Cảnh Tây
phát huy bản lĩnh nói hươu nói vượn lên level cao nhất, nói với cô rằng hôm qua
là nhất thời lỡ miệng nói ra, nhấn mạnh trọng điểm là bộ dáng xoắn xuýt của em
trai hờ nhà mình.
Ánh mắt Tiểu
Huệ hơi loé lên: “Cậu ấy nói gì nữa không?”
“Không có,
chỉ là trông rất bất ngờ, như không biết phải làm thế nào vậy”, Cảnh Tây nói,
“Tôi bảo nó giả vờ như không biết đi, với cả còn phải kết hôn nữa, làm như thế
với cả cậu lẫn nó đều là tốt nhất.”
Tiểu Huệ cười
khổ: "Đành thôi..."
Cảnh Tây ngữ
khí dịu dàng: "Cậu đừng nhớ nó nữa, cậu ưu tú như thế, càng thích hợp với
người tốt hơn.”
Hai má Tiểu
Huệ đỏ bừng, ngượng ngùng cúi thấp đầu, thấy cậu không nói gì nữa, giống như
đang chờ phản ứng của mình, ngẩng đầu định mở miệng, lại phát hiện ra cậu
đã lên xe luôn rồi.
“Vậy đi,
tôi đến đây để nói cho cậu chuyện này thôi, “Cảnh Tây đóng cửa xe, “Tôi còn có việc,
đi trước.” Nói rồi khởi động xe thể thao, rít khói rời đi.
Tiểu Huệ:
"..."
Hệ thống thấy
cậu rốt cuộc cũng chịu làm việc, âm thanh vui vẻ: “Tầng giấy này của bọn họ đã
bị chọc thủng, tiếp theo chúng ta làm gì ạ?”
Cảnh Tây:
“Chơi thôi, giúp ta nhìn chằm chằm vị trí mấy con sói kia, đừng để bọn họ quấy
rầy sự hăng hái của ta.”
Hệ thống:
"... Ngài không quản ạ? Cứ để hai người bọn họ tự do phát triển?"
Cảnh Tây:
"Nhìn là biết."
Vì vậy hệ
thống nhìn cậu đi dạo ba khu thắng cảnh có tiếng, chạng vạng mới về nhà.
Cảnh Tây đã
hẹn rõ với Ất Tuấn đi gặp đám bạn của gã, náo loạn với nhau mấy tiếng liền hiểu
rõ tính nhau, cười nói : “Em trai ta chính là loại hình dễ bị cảm động nha.”
Hệ thống:
"Cho nên?"
Cảnh Tây
click mở avata Tiểu Huệ ra nói chuyện phiếm, nói bọn họ hôm nay gặp một tấn
drama —— có cô gái trong nhà gặp chuyện lớn, quá thống khổ không vượt qua nổi,
mà người đàn ông đó của cô gái ấy lại chính là thần, là ánh sáng duy nhất của
cô ấy, chỉ cần đứng từ xa nhìn thôi có chết cũng cam lòng. Cô ta diễn rất khoa
trương, chỉ biết giả bộ đáng thương mà thôi, vậy mà Tiểu Tuấn đứng bên cạnh lại
một mặt xúc động, cũng không biết là đầu óc không tốt hay ánh mắt có vấn đề nữa.
Cậu hoà
hoãn giọng điệu, uyển chuyển truyền đạt ý tứ Tiểu Tuấn không đáng giá phó thác
cả đời, tốt nhất là nên sớm quên đi.
Nhưng mà Tiểu
Huệ không quan tâm cái này, cô chỉ biết là nên làm sao để đúng bệnh hốt thuốc .
Cảnh Tây
hài lòng kết thúc đoạn đối thoại, dặn dò hệ thống nhìn chằm chằm động tĩnh bọn
họ, tiếp tục làm công việc công tử bột của cậu.
Chơi liền một
tuần như vậy, tối hôm đó cậu đột ngột nghe được hệ thống phấn khởi báo tin Tiểu
Huệ muốn ‘tự sát’, mà Ất Tuấn lại hốt hoảng chạy đến.
“Tối nay ba
mẹ cổ không có ở nhà, cổ chuẩn bị diễn màn té xỉu trong nhà tắm đó!” Hệ thống
nói, “Nửa đêm nửa hôm, cô nam quả nữ trong một phòng tắm kiểu gì cũng có chuyện,
có cần chúng ta thông báo cho nữ chính đến bắt gian không ?”
Cảnh Tât : “Đơn
giản như vậy nhàm chán biết bao, chờ đi.”
Hệ thống:
"Chờ đến bao giờ chời?"
Cảnh Tây
đang định trả lời, liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động vang lên, là
một dãy số lạ.
Cậu tiếp
máy, hoá ra là nhân viên của viện nghiên cứu, muốn hẹn sẵn thời gian thương lượng
vụ cách ly, nói trong não vực: “Điều tra mức độ hoocmon của Đoàn Trì.”
Hệ thống
còn quan tâm vấn đề này hơn cả cậu, từ lâu đã thời thời khắc khắc quản chế, trả
lời ngay lập tức: “Luôn trong phạm vi bình thường ạ.”
Cảnh Tây ứng
thanh, nói với điện thoại: “Gần đây tôi không rảnh lắm, mấy ngày nữa lại nói
chuyện đó đi, anh ta có thể.”
Bên kia yên
tĩnh một lúc, sau mấy tiếng sột soạt liên tục thì vang lên một âm thanh trầm thấp,
tựa như có thể đâm thảng vào màng nhĩ.
"Tôi
không thể."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét