Chương 1
Edit + Beta: Mẩu
“Cậu nói xem, thật sự sẽ có người sẽ yên lặng
thích một người mười năm ư?”
“Ấy, cậu đừng choáng váng nha, sao lại có
người crush một người khác tận mười năm chứ? Đây không phải tiểu thuyết, cũng
không phải đang đóng phim điện ảnh đâu.”
“Đúng á! Làm gì có ai lại đi thích người ta
mười năm nghẹn chết vẫn không nói ra chứ?”
“.......”
Vọng Hi buông đôi đũa trong tay, liếc Lân
Toà một cái rồi mới đứng lên, hô vọng vào phòng trong của quán ăn: “Ông chủ,
tính tiền.”
Ông chủ vừa xoa tay vừa chầm chậm ra tới:
“Tộng cộng mười lăm ngàn.”
Vọng Hi lấy ra từ trong ví một tờ mười ngàn và một tờ năm ngàn, đưa hết cho ông chủ.
Ông chủ cười hì hì cho tiền mình kiếm được
vào túi đeo*, dương thanh nói: “Hoan nghênh lần sau lại tới nha.”
Vọng Hi cười cười, xoay người ra khỏi quán
ăn.
Hai nữ sinh Lân Toà vẫn còn đang cười đùa về
đề tài kia, nhìn dáng vẻ thì chắc trong chốc lát không thể dừng được.
Vọng Hi xốc rèm vải của cửa tiệm lên, đôi mắt
hiện ra vẻ ủ rũ, thần sắc trên mặt có chút ảm đạm.
Phải chăng thực sự có người sẽ thích một
người mười năm?
Đương nhiên là có rồi! Bởi đó là chính mình
mà……
Vừa ra khỏi cửa tiệm, nắng trưa chói mắt
chiếu cả vào mặt cô. Cô nhịn không được híp híp mắt, mở nửa mắt nhìn lên vầng
thái dương trên bầu trời.
Quen biết Tiêu Trì cũng là trong một ngày
trời nắng như vậy.
Vọng Hi gục đầu xuống cười khẽ, xoay người
đi đến sân vận động bên cạnh.
Đây là thói quen của cô, từ khi thích anh,
Vọng Hi đã luôn thích trốn trong một góc nhìn anh chơi bóng. Sau này tốt nghiệp,
trong trường học đã không còn thấy thân ảnh đó nữa, Vọng Hi sẽ đi đến sân vận động
khác xem người khác chơi. Cho dù không hề quen biết những người đó, nhưng cô vẫn
luôn nghĩ, nếu Tiêu Trì cũng ở đây chơi cùng những người đó, có phải cũng sẽ giống
họ đầy khí khái hăng hái đi!
Nghĩ nghĩ, cũng
đã tới cửa sân bóng rổ.
Vọng Hi nhìn
thoáng qua bên trong, vội vàng lên khán đài ngồi xuống.
Có đôi khi cô
cũng rất bội phục những người bóng rổ này, thời tiết như vậy cũng có thể không
kiêng nể gì rơi mồ hôi tại đây.
Trên đầu cô là một
cái dù che nắng*, đại khái là lắp ở đây chuyên dụng cho mấy người chơi bóng này
nghỉ ngơi.
“Nóng quá đi, nếu
không phải vì Thường Hạo tui cũng sẽ không chạy đến chỗ như này chịu khổ đâu! ”
Vọng Hi nhìn
thoáng qua bên cạnh, là một nữ sinh tóc ngắn đang oán giận với người đi cùng cô
ấy.
Nữ sinh kia hình
như là nhận ra ánh mắt Vọng Hi, quay đầu lại cười cười với cô : “Chị gái,
chị cũng đến đây xem người khác chơi bóng rổ sao ?”
Vọng Hi chần chờ
gật đầu.
Cô đúng là ở đây
xem những người đó chơi bóng.
Nữ sinh: “Chị đến
xem bạn trai chơi bóng sao ?”
Vọng Hi lắc đầu.
“Là chị thích hả?”
Vọng Hi vẫn lắc đầu.
Nữ sinh kia tựa hồ
như nhụt chí, lẩm bẩm : “Vậy chị chạy đến đây xem bóng không phải vì nam
sinh mình thích à, vậy có thể là ai nhỉ, không phải là bạn chị chứ ? ”
Vọng Hi cười nhẹ:
“Không có, tôi chỉ là muốn xem thôi.”
“Ấy? Nóng như vậy
không vì điều gì chạy đi xem người khác chơi bóng? Chị gái chị thích bóng rổ
sao?”
Khoé miệng Vọng
Hi nảy lên ý cười, nhẹ giọng nói: “Không tính là thích! Chỉ là thói quen thôi.”
Nữ sinh kia nhẹ
giọng lầu bầu : “Kỳ quái ghê!”
Vọng Hi cười cười,
quay đầu lại tiếp tục nhìn về phía đám nam sinh đang chơ bóng rổ đằng trước.
Xem một chút liền
quên thời gian, chờ đến khi cô hoàn hồn trở lại thì thái dương trên đỉnh đầu đã
rớt xuống phía Tây, chiếu ra ánh chiều tà nhợt nhạt.
Vọng Hi lúc này mới
đứng dậy chuyển bị rờid đi, cô đi về phía cửa sân, đầu hơi cúi, không biết đang
nghĩ cái gì.
Phanh ——
“Ách.....”
Vì cô không nhìn
đường, dẫn tới chính mình đâm sầm nghênh diện vào người đang đi tới.
Bóng rổ trong tay
người nọ rơi xuống đất, phát ra âm thanh “lộp bộp”.
Vọng Hi lại tinh
thần, đầu cũng không ngẩng lên xin lỗi người nọ : “Thực xin lỗi, thực xin
lỗi!”
Cô vội cong lưng
nhặt bóng rổ, ngón tay mới chạm đến quả bóng, cô liền nhìn thấy trên đó có hai
chữ in hoa dùng bút lông đen viết lên “XC”.
Vọng Hi bất động,
hai chữ in hoa này cô đã quá quen thuộc rồi, cũng là hai chữ cô thường hay viết
đi viết lại.
Cô nhẹ nhàng lắc
đầu, nhặt quả bóng trên mặt đất lên, đứng thẳng lưng đưa nó cho người con trai
đó : “Ngại quá.”
Cô không hề ngẩng đầu, đại khái là cảm thấy ngại quá.
Nhưng thật ra người
con trai trước mặt lại sửng sốt, không xác định nói ra một cái tên.
“Vọng Hi?”
Tác giả có lời muốn
nói: Hành văn không ổn chỗ nào có ý kiến hoan nghênh chỉ ra.
*Về vấn đề tiền nong đầu chương, thực ra QT nó là đơn vị khối = vạn tệ. Nma không ai lại đi ăn quán mà mất tận 15 vạn cả đúng không :")) Thực ra chỉnh lại thành nhà hàng cũng được nma bối cảnh không khớp lắm, cho nên uhm, chuyển xuống còn đơn vị ngàn thôi 👉👈
*Túi đeo bụng:
*Dù che nắng:


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét