Chương 11
Edit + Beta: Mẩu
Cảnh Tây: 【
Ừ, sáng nay tôi tỉnh dậy rời giường thì thấy mây tím ló rạng phía Đông, chớp mắt
thông suốt ngộ ra triết lí nhân sinh mới. 】
Đoàn Trì: 【 Là gì? 】
Cảnh Tây: 【 Đó là làm người thì nên ra ngoài đi dạo nhiều chút. 】
Đoàn Trì: "..."
Cảnh Tây giải
thích : 【 Chủ yếu là do bạn
bè quá nhiệt tình, tình cảm không thể chối từ. Anh cứ yên tâm, bọn tôi đi xa lắm,
không ảnh hưởng tới cháu anh đi chơi đâu. 】
Đoàn Trì : 【 Bọn nó đi cũng xa. 】
Cảnh Tây : 【 Vậy sao ? Bọn họ đi đâu ? 】
Cảnh Tây tay gõ chữ,
miệng cũng không nhàn gì hơn, hỏi đám hồ bằng cẩu hữu : "Có ai hỏi
các cậu vị trí của chúng ta không?"
Hai người trong đó lập
tức nói có, cha bọn họ vừa hỏi xong.
Cảnh Tây vốn định tìm
đại lí do để bọn họ không tiết lộ vị trí cho người khác, nghe thế biết mình chậm
một bước rồi, nghĩ lại có khi vừa rồi Đoàn Trì nhắn tin cho mình cũng là do
nghe từ người khác nói.
Bởi vậy khi cậu nhìn
thấy vị trí nam chính Đoàn Trì gửi, gọi điện thoại thẳng qua vờ thở dài: "Tôi cũng đang ở đó, biết thế hôm qua hỏi anh trước… Nhưng dù sao cũng đến
nước này rồi, cháu anh đi chơi một chuyến tôi cũng không thể làm người ta mất hứng
được."
Đoàn Trì đi tới chỗ ít
người: "Cho nên?"
Cảnh Tây đề nghị: "Vậy hay là anh cho tôi số điện thoại của cháu anh đi, tôi thêm bạn tốt rồi
hỏi vị trí của bọn họ, mấy ngày tới tôi tránh chỗ họ đi là được, thế
nào?"
Đoàn Trì hơi híp mắt,
không trả lời.
Cảnh Tây đợi nửa
giây: "Đừng nói là anh nghi ngờ tôi cố ý tới đây chứ ? Nghĩ
nhiều quá, tôi trốn mấy anh còn không kịp đây này. Chắc anh có hiểu lầm gì rồi,
tôi không phải loại người thích gây chuyện như vậy."
Đoàn Trì nhủ thầm tôi
còn chưa thấy ai gây sự hơn cậu đâu.
Nhưng anh không nói ra
mà đổi điều kiện, để cậu tiết lộ vị trí: "Cậu cứ chơi thoải mái,
không cần lo lắng mấy cái đó, tôi quan sát giúp cậu."
Cảnh Tây có hệ thống hỗ
trợ gian lận, không có ý kiến.
Cậu thoáng chần chừ: "Được", dừng lại một chút lại lo lắng hỏi, "Cháu anh sẽ không
bỗng dưng đổi khẩu vị, chạy tới tìm tôi chứ?"
Đoàn Trì: "Không
biết."
Cảnh Tây cười thở phào
nhẹ nhõm: "Ừm, tôi tin anh."
Tiếng cười khẽ mang
theo tia an tâm, nghe vào tai có cảm giác được người tin tưởng, dựa dẫm.
Tâm Đoàn Trì nhất thời
bị câu lên ngứa ngáy, nhưng cũng không bị sắc mê choáng đầu, sau khi thưởng thức
một phen, anh nghi ngờ là vật nhỏ này là đang dỗ người.
Anh nghe tiếng dập máy
bên kia, gửi số điện thoại cháu trai sang, một bên suy nghĩ vấn đề này.
Tuy rằng bọn họ quen
nhau chưa bao lâu, nhưng những thông tin tiếp xúc được trước mắt cũng chỉ ra
cho anh thấy không ít điểm đáng ngờ.
Đầu tiên là từ gen cấp
B lên cấp S.
Cho đến nay, có rất ít
trường hợp đột biến gen của con người, mỗi trường hợp đều phải trải qua những
trải nghiệm vô cùng tàn khốc mới có cơ hội gặp phải. Vậy nhưng thiếu niên này lại
thay đổi một cách âm thầm. Cứ cho việc bị hai con Dị Lang cùng đuổi theo là một
sự khủng hoảng với cậu ấy khiến gen của cậu bạo phát tăng vọt thì chính ra cũng
không ai chịu đựng nổi nỗi đau đớn đó, vậy mà cậu có thể mặt không biến sắc vượt qua?
Thứ hai là thân thủ vô
cùng tốt.
Để có thể áp chế hai
con Dị Lang cùng lúc một cách tàn bạo như vậy, chỉ mỗi gen cấp S là chưa đủ mà
còn cần rất nhiều kinh nghiệm thực chiến. Cậu luyện từ đâu ra?
Thứ ba là sự thay đổi
lớn về tính cách.
Ở buổi lễ đính hôn,
anh nghe được không ít chuyện về Ất gia. Cậu cả Ất gia luôn lạnh lùng, thu mình,
không thích giao thiệp với người ngoài, vậy mà bây giờ lại thành tay ăn chơi,
trêu ong chọc bướm, mọi hành động từ trong ra ngoài đều như biến thành một người
khác.
Thứ tư, anh rất nghi
ngờ về mặt kĩ thuật hacker của cậu.
Anh đã cho người theo
dõi chuyện xảy ra sau buổi lế đính hôn, trong đó có một đoạn Ất Tuấn và Tiểu Huệ
muốn kiện Ất Chu tội xâm phạm quyền riêng tư nhưng file ghi âm đã tự động huỷ
sau khi phát, đưa điện thoại di động cho dân chuyên nghiệp kiểm tra thì không
phát hiện bất cứ phần mềm nghe lén nào. Bọn họ cũng đã lục soát toàn bộ quần
áo, túi xách trên người cũng không tìm thấy thiết bị nghe lén, không thu hoạch
được gì nên nghi ngờ Ất Chu đã lấy chúng đi, cũng vì vậy mà nổi giận.
Ngoài ra khi anh lo lắng chuyện tiếng chuông ở nhà hàng sẽ khiến người khác chú ý, cũng sợ thiếu niên nhìn thấy
nên đã lén cho tâm phúc xử lí, kết quả vậy mà bức ảnh đã không còn, anh cũng không
tin là người đăng tự xoá.
Điều cuối cùng, anh
tin tưởng trực giác của mình.
Tuy Ất Chu mang dáng dấp
của một thiếu niên, thế nhưng anh mơ hồ cảm nhận được thực ra cậu không phải là
thiếu niên, mà càng trưởng thành hơn, càng mạnh mẽ hơn nhiều.
Rương kho báu này quá
bí ẩn và hấp dẫn, đến nỗi anh không thể không đắm chìm vào.
Nhưng dù sao cũng là
người kinh qua nhiều sóng gió nên anh cũng không có mất trí. Từ chuyện lần này
mà xem, anh nghi ngờ cậu không chỉ đơn giản như vẻ bề ngoài, người nào đó có
khi muốn làm một chuyện lớn cơ.
Cái người muốn làm
chuyện lớn cắt đứt cuộc trò chuyện, cùng đám hồ bằng cẩu hữu đi ra bãi biển, gửi
lời mời kết bạn với nam chính.
Hệ thống cũng coi như
hiểu được phần nào nguyên nhân của tai nạn này, hoảng đến mức muốn bắt lấy vai cậu
mà lắc: "Ngài muốn chơi với bọn họ lúc nào chả được, sao cứ phải là
bây giờ thế? Chúng ta lén tới đây mà, liên quan khỉ gì đến bọn họ!"
Cảnh Tây khiêm tốn học
hỏi: "Ta vừa bị đuổi khỏi nhà, không nơi nương tựa, chân trước vừa
khuyên nữ chính đi du lịch, chân sau đã ngẫu nhiên đụng phải cô ấy ở đây, cổ
còn biết ta thích thiết kế mấy "cạm bẫy nhỏ" nữa. Hỏi tính khả thi
của việc nữ chính nghi ngờ ta cố tình tạo cơ hội gặp mặt là bao
nhiêu?"
"… Ngài có thể tự
tẩy trắng sau mà!" Hệ thống nói, "Dù sao cũng tốt hơn là bị
Đoàn Trì đến đây gia tăng độ khó… À đúng rồi, nam chính chân trước vừa đi, ngài chân sau chạy đến, lẽ nào anh ta không
hoài nghi ngài sao?"
Cảnh Tây nở nụ cười: "Mi cho là anh ta nghi ngờ ta ít? Mi tưởng anh ta yêu đương bại não
hay gì?"
Hệ thống: "Hả? Anh ta nghi ngờ ngài chỗ nào?"
"Tất cả những chỗ
không hợp lí trên người ta." Cảnh Tây thấy nam chính chấp nhận lời mời, mỉm
cười.
Ba con sói con đã biết
nguyên nhân, khuôn mặt hiện tại đây dày đặc bi phẫn.
Bọn họ nhịn hơn nửa
tháng, vất vả lắm mới có thể vui chơi, cuối cùng lại nghênh đón sấm sét giữa trời
quang, biết tìm ai nói lí lẽ.
"Nhanh lên, bảo
cậu ta phát vị trí đi!"
Đoàn Tu Văn đáp lời, gửi
tin nhắn.
Cảnh Tây phối hợp mở hệ
thống định vị để tiện cho bọn họ kiểm tra, sau đó hỏi thăm bọn họ đi mấy người,
biết được cả ba đều là Dị Lang thì mỉm cười.
【 Nếu các bạn định bỏ chạy ngay ngày hôm nay thì nhớ báo
tôi một tiếng, đỡ cho tôi lúc nào cũng ghi nhớ. 】
Đoàn Tu Văn thuộc loại
hình lí trí, nhìn hàng chữ này không lên tiếng.
Hai người kia thì lại
khá nóng tính dễ nổ: "Ý cậu ta là gì!"
Vừa dứt lời, khung
chat lại có biến đổi.
【 Đối phương đã gỡ một tin nhắn 】
【 Nếu các bạn cảm thấy chơi ở đây không vui muốn đổi nơi
khác thì nhớ thông tri cho tôi một tiếng nhé [ mỉm cười ☺ ] 】
Ba con sói con:
"..."
Đã hiểu, cậu ta đây là
cảm thấy bọn họ sẽ sợ hãi chạy trốn!
Vì để tránh làm tổn thương lòng tự trọng của bọn họ mà cậu ta đã thay đổi câu cú cho nó uyển chuyển hơn! Đây chính là bậc thang bắc xuống*!
*搭了台阶: Thô 3 chữ này là bắc thang xuống, là ngôn ngữ mạng TQ ẩn dụ cho một nấc thang đi xuống nhằm tránh bối rối hoặc tránh cuộc trò chuyện đi vào bế tắc. Để nguyên cụt lủn quá nên chém tí.
Con sói con nào đấy vừa
quả thực có ý định chạy đi trốn vỗ bàn: "Chạy á? Tao mà chạy
thì tao mang họ của cậu ta luôn!"
"Chính xác, hơn
nữa bọn mình cũng chỉ ở lại đây có mấy ngày thôi!"
Đoàn Tu Văn rep tin nhắn,
im lặng một lúc lại nhớ đến việc chú nhỏ nhờ, nói chuyện này cho anh.
Đoàn Trì:
"..."
Em yêu, cái gọi là
không gây sự của em đây á hả?
Hiện giờ hệ thống rất
để ý hướng đi của bọn họ, livestream chân thật về: "Bọn họ quyết định
không đi nữa rồi kìa."
Cảnh Tây: "Đấy thấy chưa, đã nói với mi là sẽ không lật xe* rồi mà."
*翻车: Ngôn ngữ mạng TQ, đồng nghĩa với 'Lật thuyền trong mương', gần gũi hơn thì nó cũng na ná kiểu 'Quay xe phút 89' bên mình ấy.
Hệ thống: "Nhưng mà Đoàn Trì để nam chính lưu ý động thái của ngài, nam chính nói với
anh ta chuyện ngài cố tình khiêu klhích rồi."
Cảnh
Tây: "Ồ. Vậy thì rất có thể là cả anh ta cũng tới đây."
Hệ thống ngay lập tức
hoảng loạn: "Vậy thì vụ này sao làm giờ?"
Cảnh Tây: "Mau chóng làm việc càng nhanh càng tốt chứ còn gì nữa, hôm nay anh ta rảnh
tới đây à?"
Hệ thống tra thử lịch
trình của Đoàn Trì: "Anh ta có tới thì cũng phải tầm tối mới tới được."
Cảnh Tây: "Thế nam chính của bọn mi có kế hoạch gì hôm nay?"
Hệ thống: "Bọn họ định tối nay đi bái Cây thần, chỗ đó cũng có hoạt động, tiện đường
chơi bời luôn."
Cảnh Tây chụp một tấm ảnh
quang cảnh cùng với công trình kiến trúc mang tính biểu trưng rồi đăng lên vòng
bạn bè, sau đó bắt đầu xem tư liệu về Cây thần. Xem được một nửa thì nữ chính
liên hệ sang.
Kim: 【 Cậu cũng đang ở Lộ
Ngai? 】
Cảnh Tây: 【 Cũng? 】
Kim: 【 Tôi cũng đang ở đây. 】
Cảnh Tây: 【 Trùng hợp thế? 】
Kim: 【 Ừ. 】
Cảnh Tây nhìn vài chữ
ngắn gọn, gửi tin nhắn thoại: “Tôi tra mạng nửa ngày cũng không biết đi đâu, ở
nhà trồng hoa ba ngày thì hôm qua mới bị bạn bè kéo tới đây. Cô là vừa đến hay ở
đây từ trước rồi?”
Kim: 【 Ở từ trước, cậu đi cùng ai? 】
Cảnh Tây biết cô đang
nghi ngờ, gửi video call, chờ bên kia vừa nhận thì chuyển màn hình qua đám thiếu
gia: “Đến đây, chào hỏi với Đại tiểu thư một tiếng nào.”
Đám thiếu gia vừa thấy
kia là nhân vật chính trong sự kiện “đính hôn” thì nhao nhao chen lên khuyên giải,
an ủi.
Hết cái gì mà “Rác rưởi
không xứng”, “Từ nay về sau sẽ ổn thôi” lại đến “Sau này giới thiệu cho cô anh
đẹp trai tốt hơn nhiều”…, cuối cùng chọc Kim Ngữ Mộng cười một trận.
Đám thiếu gia không rõ
lắm vì sao hai người lại video call, lo cô oán hận Chu thiếu vì đã phá lễ đính
hôn nên cố gắng nói tốt cho Chu thiếu, rằng cậu tự bế ở nhà ba ngày mãi lúc này
mới chịu ra khỏi cửa, mọi người đều là nạn nhân bị Ất gia hại thôi.
Kim Ngữ Mộng đáp lời,
cảm thấy có lẽ mình cả nghĩ quá rồi, không thể chỉ bị lừa một lần rồi lúc nào
cũng nghĩ bậy nghĩ bạ được.
Cảnh Tây ra hiệu cho mọi
người tản đi, thừa dịp cô thả lỏng cảnh giác bảo hệ thống mở sóng âm thôi miên.
Hệ thống nhắc nhở: “Dùng
qua điện thoại sẽ bị giảm tác dụng đó ạ.”
Cảnh Tây: "Ta
biết."
Cậu không có ý định
thôi miên mà chỉ muốn ám chỉ tâm lí: "Bọn tôi chơi ở cạnh biển hai
ngày, nếu cô chán có thể tới tìm bọn tôi, dù sao cô cũng có kế hoạch riêng, đi
một mình nhớ chú ý an toàn.”
Cậu chuyển đề tài, "Tôi
cũng nghe đồn ở đây có Cây thần, cô đi không?”
Kim Ngữ Mộng: "Có
ý định xem."
Cảnh Tây: "Đi ban
ngày hay tối?"
Kim Ngữ Mộng: "Ban ngày."
Cảnh Tây: “Nghe nói buổi tối đẹp mắt hơn
cơ, có thể thấy cả đom đóm, tối nay hình như còn có cả sự kiện, rất náo nhiệt.”
Cậu hàn huyên đôi câu rồi kết thúc trò chuyện,
cùng đám thiếu gia chơi đến chạng váng, kêu hệ thống đẩy tuyên truyền hoạt động
Cây thần đêm nay sang cho Kim Ngữ Mộng để làm sâu sắc thêm ấn tượng của cô. Chờ
đến tối, cậu kiếm cớ rời đi, ra hiệu cho
hệ thống làm giả định vị rồi đội mũ lưỡi trai đeo khẩu trang lên, sau đó đi thẳng
đến chỗ Cây thần.
Cùng lúc đó, Đoàn Trì cũng đang ngồi phi
hành khí bay đến thành phố này.
Hệ thống một bên lưu ý vị trí của anh, một
bên nhìn chằm chằm cục diện trước mắt, căng thẳng hỏi: “Nữ chính và nam chính sẽ
gặp nhau ư?”
Cảnh Tây: "Ai biết."
Hệ thống: "Vạn nhất không gặp được thì
sao?"
Cảnh Tây: “Thuyết minh bọn họ không có
duyên, xong việc càng nhanh.”
Hệ thống: "..."
Một người một máy trong khi nói chuyện với
nhau cũng đã bước đến cầu thang, phía dưới là một quảng trường nhỏ và ngay
chính giữa là Cây thần.
Nam chính đã tới, Cảnh Tây nhìn từ xa xem
xét, chỉ thấy ba con sói con xếp thành hàng ngang chắp tay thành kính bái lạy,
mua dây bình an móc lên cành, nhớ tới lời ước nguyện truyền thống của Dị Lang, cậu hỏi:
“Bọn họ đang ước được độc thân à?”
Hệ thống: "Hẳn là thế."
Cảnh Tây ngẫm lại nửa tháng này nam chính
vì bảo mệnh mà sống vô cùng cực khổ, nở nụ cười: “Mi xem nam chính của bọn mi
đã thảm như vậy rồi, hay là buông tha cậu ta đi.”
“…”, Hệ thống, “Vậy thì đống cốt truyện này
giờ sao? Hơn nữa nữ chính tốt như thế, lỡ đâu sau này họ… Cô ấy đang đến kìa!”
Cảnh Tây hơi híp mắt lại, muốn biết ý thức
thế giới đã vỡ toang như thế rồi thì có còn dùng được không.
Sự thực chứng minh có lẽ là vẫn dùng được.
Đoàn Tu Văn vừa treo xong dây bình an, đi
quanh Cây thần nửa vòng, lập tức đối mặt với nữ chính vừa mới ngã từ trên bậc
thang xuống.
Nháy mắt chỉ còn âm thanh sắc nhọn.
Tiếng chuông quen thuộc gào thét truyền ra
từ vòng tay của y.
Hai con sói còn lại: “…”
Mới vừa mất một chú nhỏ,
lại bị bê đi một người anh em.
Chú nhỏ đã không còn
là chú nhỏ ngày xưa nữa, người anh em cũng sắp nối gót theo.
Hai người quá đau khổ, không biết phải biểu đạt ra làm sao, cho nên cái ý niệm đầu tiên nhảy ra là 一一 đm trả lại tiền dây bình an cho bọn tôi đây! Chả có tí linh gì cả!
___________________________________
Mẩu: Cây thần biểu thị: tôi oan vl =))))
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét