Chương 9
Edit +
Beta: Mẩu
Gặp lại
nhau ở nơi này, nói không giật mình chắc chắn là giả, Vọng Hi cũng không ngờ sẽ
gặp lại anh như thế.
Nhiều năm
qua, cô đã nghĩ ra vô số kiểu gặp lại Tiêu Trì, nhưng chưa bao giờ ngờ được lại
là một ngày bình thường như vậy.
Vọng Hi vén
lại tóc mai bên tóc, ngẩng đầu nhìn thẳng mắt anh. Cô cong môi, cười nói: “Đã
lâu không gặp, Tiêu Trì.”
Cô giả vờ
trấn định, nhưng cái tay đang rũ bên người lại làm bại lộ cô. Cái tay kia không
ngừng run rẩy, Vọng Hi muốn duỗi tay đè nó lại, che giấu cảm xúc trong nội tâm
mình.
Tiêu Trì
nhìn Vọng Hi, mắt cũng không nhìn sang nơi khác, chỉ nhìn chằm chằm cô, dần dần
đáy mắt anh cũng phiếm hồng. Cách môi anh hơi run, thanh âm khàn khàn: “Vọng
Hi, đã lâu không gặp.”
Đúng vậy, thật sự đã rất lâu rồi không thấy.
Vọng Hi rời mắt trước, há miệng nói: “Nếu không có chuyện gì
thì tôi đi trước ——”
“Vọng Hi”, Tiêu Trì đánh gãy lời cô, “Lâu rồi mới gặp lại,
tôi mời cậu một bữa cơm nhé!”
Vọng Hi nghe vậy vội xua tay: “Không, không cần đâu.”
Tiêu Trì cúi đầu: “Tôi muốn nói chuyện với cậu, được không?”
Vọng Hi cuối cùng cũng không nhịn nữa, dù sao người trước mặt
này cũng là đối tượng mình yêu thầm mười năm.
Tiêu Trì đưa cô đến một tiệm đồ nướng, nơi này trang hoàng rất
đơn giản, mặt tiền cực kì mộc mạc, không có gì đặc sắc.
Nhưng nhà này là tiệm đồ nướng, lại còn là tiệm trước đây Vọng
Hi thích nhất.
Tiêu Trì rót một ly nước trái cây cho Vọng Hi: “Cho cậu này.”
Vọng Hi nhận lấy, lễ phép cảm ơn.
“Bây giờ cậu đang làm gì thế?”
Thấy Tiêu Trì hỏi, Vọng Hi trả lời: “Nhà tổ chức hôn lễ.”
Tiêu Trì nhếch môi cười: “Ngành nghề này nghe thật có ý tứ.”
Vọng Hi: “Ừm.”
Hai người không ai tiếp lời ai, không khí lâm vào xấu hổ.
Cuối cùng vẫn là Tiêu Trì mở miệng trước, anh hỏi: “Sau hôm
thi Đại học, sao cậu không quay lại trường tham gia lễ tốt nghiệp?”
Vọng Hi liếc góc bàn, thanh âm thanh lãnh: “Trong nhà có chuyện,
không đến trường học báo nguyện vọng được.”
“Vậy sao cậu lại cắt đứt liên lạc? Cậu có biết lúc đó tôi khắp
nơi tìm cậu, vốn dĩ định nói tốt nghiệp vui vẻ với cậu…” Đột nhiên, Vọng Hi ngẩng
đầu đối diện ánh mắt Tiêu Trì, ngữ điệu anh thấp xuống, “Dù sao quan hệ ba năm
cũng đâu có tệ.”
Vọng Hi nhắm mắt: “Chuyện trong nhà, tôi không liên hệ lại với
bất kì ai.”
“Ừm......”
Sau khi ăn xong, Tiêu Trì đưa Vọng Hi về, lúc trên cầu vượt,
bước chân Vọng Hi dừng lại.
Tiêu Trì quay đầu: “Làm sao vậy?”
Vọng Hi đứng yên tại chỗ, nghênh đón làn gió thổi tới làm tà
váy bay hỗn loạn.
Tiêu Trì bước lên trước, giơ tay giữ lại tà váy bị gió thổi
tung: “Đứng đây làm gì?”
Vọng Hi ngẩng đầu, cười một tiếng với anh: “Tiêu Trì, tôi vốn
định nói “Tốt nghiệp vui vẻ với cậu hôm lễ tốt nghiệp.”
Tiêu Trì sửng sốt.
“Nhưng tôi không có cơ hội. Du Châu nhỏ vậy mà tôi về bốn
năm rồi cũng không gặp cậu lần nào, cứ tưởng không duyên gặp lại, mấy lời muốn
nói cũng nghẹn chết trong lòng. Mà tôi giờ gặp được rồi. Cho nên tôi không muốn
cứ giữ khư khư như thế nữa…” Trong mắt Vọng Hi đọng hơi nước, nhưng cố nén trở
về, “Lễ tiốt nghiệp đó,ngoài nói “Tốt nghiệp vui vẻ” với cậu, tôi còn định nói ——”
Hô hấp Tiêu Trì nghẹn lại.
“Tôi thích cậu.”
“Ngôi sao trong lòng biển rộng, Tiêu Trì cũng ở trong lòng
Tiểu Hi.”
Tường thành yêu thầm thủ giữ bao năm kia, cuối cùng cũng mở
cánh cửa lớn ra rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét