Chương 4
Edit + Beta: Mẩu
Hành lang sâu thẳm trống trải, tro bụi phủ kín mặt đất, mạng nhện dăng đầy các góc nhà.
Rõ ràng có ánh trăng bên ngoài chiếu sáng, tòa biệt thự này lại như bị thứ gì đó bao bọc lại, một tầng rồi một tầng, chỉ chừa lại một tia ánh bạc mỏng manh, khiến cả tòa nhà càng trở nên hắc ám, quỷ quyệt.
Nhưng mà Lão Tam cũng không nhận thấy bất cứ khác thường nào, hắn đi qua hành lang, làn gió âm lãnh từ đằng sau thổi tới, như có ai thổi khí bên tai hắn.
Lão Tam đột nhiên quay đầu, không thấy bất kì ai, sờ sờ đỉnh đầu mát mẻ của bản thân, nhỏ giọng nói thầm, “Kẻ có tiền đúng là biết hưởng thụ, chả hiểu cái nhà này xây kiểu gì, ban ngày cũng phải 37 độ, buổi tối không cần điều hòa vẫn mát mẻ như vậy.”
Lão Tam cuối cùng là tìm thấy Lão Nhị ở toilet phòng ngủ chính lầu hai, Lão Nhị đưa lưng về phía hắn, đứng thẳng tắp, rũ đầu trước gương không nhúc nhích.
Nếu nhìn kĩ mà nói, sẽ thấy trên hai bên đầu vai Lão Nhị có vết gì đó như bị đè nặng lên.
Nhưng mà Lão Tam không có nhìn kĩ, hắn chỉ nhìn lướt qua, liền dựa vào cạnh cửa hút thuốc, hít mây nhả khói.
“Lão Nhị, mày xả xong chưa? Đi WC đi lâu như vậy, đạn dược sung túc ghê.”
Lão Tam mở ra ảo tưởng, rồi lại nhíu mày, đôi mắt vừa hung ác vừa lôi cuốn dâm tà, hắn tựa hồ như hồi tưởng lại, “Mày nói xem mấy vị đại tiểu thư nhà giàu có tiền ở trên giường thượng lên cảm giác có giống kĩ nữ không? A, da dẻ đúng thật tương đối mềm mại, cũng không biết trên giường có phải sẽ kêu ra âm thanh càng dễ nghe. Ha ha ha, chờ tiền tới tay, nhất định phải hưởng thụ tốt một chút mới được.”
Còn về lời nói tiền tới tay sẽ thả người lúc trước? Ha, sao có thể? Thả người để bọn chúng chở về báo nguy tóm bọn chúng sao?
Từ lúc bọn họ không bịt kín mắt cô đại tiểu thư kia, kết cục đã định sẵn rồi.
Bọn chúng là tội phạm giết người, mỗi ngày trên tay dính không ít máu tươi, nói mấy lời đó cũng chỉ là để làm bình phong cho an phận chút, nếu không loạn lên cũng sẽ rất phiền.
Lão Tam nói một mình nửa ngày, đều không thấy Lão Nhị đáp lại, nếu là ngày thường, Lão Nhị đã sớm cùng hắn ảo tưởng đến hợp cạ rồi.
Lão Tam rốt cuộc cũng cảm thấy có gì không đúng, hắn tiến sát lên đẩy Lão Nhị một phen, “Mày cmn điếc rồi à? Ông đây đang nói chuyện với mày đấy!”
Lão Nhị đột nhiên giật mình, phảng phất như hoàn hồn, hắn nhìn Lão Tam có vẻ mộng bức*, “Mày đến từ khi nào thế?”
*mộng bức: sững sờ, ngây ngốc, giống như gặp phải gì đó quá sức tưởng tưởng
Lão Tam không hiểu nổi, “Tao tới từ lâu rồi, nãy giờ nói với mày nhiều như vậy đều không nghe thấy à?”
Lão Nhị mê mang chớp chớp mắt, “Mày nói chuyện á? Tao vừa xả xong đã thấy mày tới rồi.”
Lão Nhị cẩn thận nhớ lại một chút, giọng điệu không xác định, “Tao không nghe thấy mày nói chuyện.”
Lão Tam trừng to mắt, vừa chuẩn bị nhịn không nổi nghĩ đến mấy cái lời đồn phi nhiên, liền nghe thấy Lão Nhị cười haha, “Lừa mày thôi, tao cũng đ phải kẻ điếc.”
“Đệt, mày cmn ngứa đòn đúng không”
Lão Tam dùng sức đập cánh tay hắn cười mắng, “Đi đi, còn không trở về Lão Đại lại muốn đánh người.”
Nhắc tới Lão Đại, nghĩ tới mấy cái thủ đoạn biến thái của hắn, cả hai vị đại nam nhân không hẹn mà rùng mình một cái.
Chỉ là Lão Nhị vẫn không nói ra. Hắn vừa rồi, quả thật không nghe thấy Lão Tam nói chuyện.
Bọn họ chân trước chân sau vừa rời đi, không phát hiện ra đèn WC nhấp nháy một chút, biến thành màu xanh nhợt nhạt sau đó liền tắt phụt.
~
Dựa theo cốt truyện, trước tiên Chung Linh phải thăm dò qua lầu một biệt thự, sau đó ngủ đến hừng đông tại phòng ngủ chính lầu hai mới tính là xong.
Có câu khích tướng kia của Chung Linh, Chu Viêm liền bị kích thích, đã vậy livesream nhiều người xem như vậy, gã mà không đi thì chả phải lá gan so ra còn nhỏ hơn cả Chung Linh sao?
Vấn đề này Chu Viêm chịu không nổi.
Chỉ là căn biệt thự này quá đáng sợ, giác quan thứ sáu của hai nữ sinh cũng cảm nhận được quỷ dị, Trần Tương vừa rồi còn lờ mờ thấy cả bóng đen, không ai muốn đi một mình cả, cuối cùng biến thành Chung Linh đi đầu phía trước, bốn người Chu Viêm duy trì khoảng cách hai bước chân đi theo sau.
Từ thám hiểm cá nhân tức khắc biến thành đoàn thể thăm dò.
Chung Linh lục soát từng phòng một, sóng êm biển lặng qua đi.
Chu Viêm thử bật công tắc đèn điện, Chung Linh há mồm trào phúng, “Mày đang sợ sao?”
Câu nghi vấn nhưng giọng điệu lại là trần thuật.
Chu Viêm khó thở, “Mày……”
Hắn nghĩ không ra, lá gan Chung Linh sao tự dưng lại to ra, dám ăn nói như vậy với gã! Mấy cái điệu bộ sợ đầu sợ đuôi trước kia chẳng lẽ là giả vờ hết?
Vương Viện Viện cũng hơi khó chịu, nhíu mày nói, “Chung Linh, cậu nói chuyện tôn trọng người khác một chút.”
Chung Linh mà dễ nói chuyện thì đã không phải Chung Linh, “Xì, ngu xuẩn.”
Trước tiên không nói chỗ này đã bị bỏ hoang lâu rồi, mạch điện bị hỏng, nhiều năm như vậy không đóng tiền điện, điện đương nhiên không có, nếu đèn mà có bật lên được, như vậy mới chính là có quỷ.
Nếu không phải có hai nữ sinh ngăn cản, Chu Viêm đã đánh người.
Chung Linh chậc một tiếng, đáng tiếc. Gã nếu thực sự động tay, Chung Linh còn có thể đúng lí hợp tình đánh trả một chút.
Tiếp theo giống như muốn cùng Chung Linh đối nghịch, đến mỗi một phòng mới, Chu Viêm cũng phải ấn công tắc đèn, rất có khí thế kiểu không bật sáng đèn sẽ không bỏ qua.
“Đây là căn phòng cuối cùng”, trong lời nói Chung Linh tựa hồ có chút ám chỉ, “Mày xác định chúng ta sẽ lên lầu hai?”
Chu Viêm giống như rốt cuộc cũng tóm được bím tóc của cậu, tươi cười đắc ý, “Thế nào? Cuối cùng cũng sợ rồi?”
Gã tùy tay ấn lên công tắc tên tường.
Bang!
Đèn thủy tinh treo trên trần nhà phát ra ánh sáng trong suốt nhợt nhạt.
Chu Viêm sửng sốt một chút, như rốt cuộc cũng tìm về mặt mũi, chống nạnh cuồng vọng nói: “Bây giờ rốt cuộc là ai ngu nào?”
Chung Linh lại không như gã dự kiến bị vả mặt tức giận, cậu ngẩng đầu nhìn đèn treo trên trần nhà, ánh mắt cực hạn hưng phấn so với ánh điện còn sáng hơn.
Khuôn mặt vốn tuấn dật giờ càng thêm bắt mắt.
Lần đầu tiên Chung Linh ở trong lòng đối thoại với hệ thống, giọng điệu đặc biệt hưng phấn: ‘Hệ thống, thế giới này có quỷ không?’
Hệ thống 111 liền cực kì chém đinh chặt sắt trả lời:【 Không, thế giới này chính là thế giới bình thường, không có khả năng có quỷ! 】
Chung Linh hứng thú bừng bừng, không hề che dấu ác ý nói. ‘Nếu không có quỷ, nơi này không có điện, cái đèn này, làm thế nào sáng lên được thế?’
Đúng rồi nha, không có điện thì làm thế nào đèn sáng được?
Hệ thống 111 hào hậu tri hậu giác, rốt cuộc phản ứng lại, sợ tới mức run bần bật: Σ ( дlll ) Thế quái nào đèn sáng được vậy??
Chung Linh gần như có thể tưởng tượng được hình ảnh thứ tự xưng hệ thống kí sinh ở trong đầu cậu run bần bật, ánh sáng nhạt loé qua đáy mắt, nở một nụ cười đầy hứng thú, “Phòng này.”
Chung Linh quay đầu, mí mắt bởi vì hưng phấn mà mở to, đáy mắt chứa đựng hứng thú bừng bừng đến dị thường khiến người khác buồn cười, cậu liếm liếm môi, lộ ra hàm răng trắng, cười tủm tỉm, nói: “Có quỷ ~”
Chu Viêm còn tưởng cậu có thể nghẹn ra được lời gì, nghĩ tới chính mình vừa rồi còn ngừng thở nghiêm túc nghe cậu luyên thuyên liền phát bực, “Nếu mày cho rằng có thể dọa được tao thì tao nói cho mày biết là mày sai rồi con ạ.”
“Đừng hòng nghĩ mấy trò xấu đấy, mày nếu còn là đàn ông, tốt nhất là hào phóng thoải mái ngủ lại lầu hai một đêm…..Ai, em đừng túm anh.”
Vương Viện Viện hoa dung thất sắc*, dùng sức nắm chặt tay gã, đáy lòng vốn thản nhiên nảy sinh sợ hãi, cổ họng đau đau, “Đèn, đèn thay đổi.”
*Hoa dung thất sắc (khuôn mặt xinh đẹp hoảng hốt sợ hãi)
“Đèn nào thay đổi cơ?”
Chu Viêm chậc vài tiếng, dù sao cũng là bạn gái gã, nếu là đám anh em gã, gã sẽ không dỗ người vài câu.
Gã vừa muốn nói chuyện, Trần Tương bỗng nhiên chỉ vào trần nhà thét chói tai.
Âm thanh này đương nhiên nghe khó chịu, Chu Viêm lại không có thời gian chỉ trích, đơn giản là đèn treo thủy tinh không biết từ bao giờ bỗng tản mát ra ánh xanh u ám, hơn nữa còn lờ đờ lướt qua lướt lại.
Trần Tương ngay lập tức mềm chân ngã xuống ven tường, run rẩy nói: “Cái này nhìn qua hình như hơi giống, giống, giống ma trơi?”
Nghe cậu ta nói vậy, những người khác cũng đều không khỏi nghĩ tới những cụm ma trơi phiêu đãng nơi hoang vu cùng cốc từng thấy trong phim điện ảnh, không khỏi rùng mình trong lòng chút.
Ngón tay Chu Viêm không biết vì gì run lên, di động lập tức rơi xuống sàn, gã xoay người lại nhặt, đồng thời dùng tiếng mắng che giấu đi tâm tình hoảng loạn, “Định mệnh, mày không nói gì cũng sẽ không có ai cho mày là người câm đâu.”
Chu Viêm bực đến văng tục, đầu ngón tay gã đã đụng đến điện thoại, đang nghĩ liên lạc với tên giả quỷ kia hỏi cho rõ ràng, xem có phải là do hắn bày trò không.
Đột nhiên, gã dừng lại.
Màn hình di động vẫn là phòng livestrem, chỉ là không biết đã đổi thành cam trước từ lúc nào, làn đạn như bông tuyết xẹt xẹt vụt qua.
【 Đệt đệt đệt đệt, đó là cái gì a a a a!!! 】
【 Mấy người ai đó nói cho tui biết thứ đang ngồi trên đèn trần khi có phải là người hay không a a a a a a a!!! 】
Trên màn hình điện thoại, chiếu ra mặt Chu Viêm, trên đỉnh đầu gã tại ví trí treo đèn, có một nữ quỷ tóc dài buông xõa không mặt ngồi trên đèn treo, quần áo trên người đầy máu, hai chân cô tự nhiên buông, đung đưa đung đưa.
Một bông hoa máu tươi nở rộ trên màn hình, trong nháy mắt khi Chu Viêm nhìn thấy, nữ quỷ chợt ngẩng đầu, mơ hồ lộ ra máu thịt bị phá thành mảnh nhỏ, cô nhếch môi, thịt nát trên môi rơi xuống, lộ ra xương trắng đày dặc bị che giấu.
【 A a a a a a a quỷ a a a a a!!!! 】
“Quỷ a a a!!!”
Trong khoảnh khắc người xem livestrem hét chói tai, Chu Viêm cũng không nể nang gì hét to ra tiếng, hoảng sợ đến dập mông xuống đất.
Nam sinh hét lên, cùng nữ sinh đúng là không phân cao thấp.
“Qủy cái quái gì? Cậu đang nói gì thế?”
“Chu Viêm, anh đừng làm em sợ!”
Chung Linh hứng thú dạt dào mà thò mặt qua ngó màn hình điện thoại, cao hứng hưng phấn mà nói, “Đã bảo là thế giới này có quỷ mà.”
Khoảnh khắc thấy rõ hình ảnh nữ quỷ trong livestream, hệ thống 111 kinh hoàng, hoảng sợ đúng lúc hét chói tai, Chung Linh lại coi như hòa âm âm nhạc cấp thần mà nhắm mắt lại hưởng thụ.
Aiz , mấy tiếng kêu này thật đúng là mỹ diệu ghê~
Cùng lúc đó, trong một góc phòng lầu hai, ba nam một nữ đồng thời quay đầu.
____________________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Linh cười: Thật là dễ nghe, mấy người kêu lâu một chút.
Góc giải ngố: chữ Linh trong tên của Chung Linh là chữ 翎 nghĩa đại khái là lông chim.
Từ điển Trần Văn Chánh: Lông cánh (hoặc lông đuôi) của chim: 孔雀翎
Từ điển Thiều Chửu: Lông cánh chim.
Cre: Từ điển Hán Việt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét