Ohh sự chú ý của bạn đã va phải vào cái Chú ý này ~

Mọi bản edit đều dựa trên QT và vài nguồn raw khác nhau, tôi là điển hình một chữ tiếng Trung bẻ đôi cũng không biết, chỉ đảm bảo 50-70%, còn lại là chém thêm theo lý giải bản thân. Chắc chắn còn nhiều sai sót mọi người cứ thoải mái chỉ ra, nhưng mà toxic thì thôi-

LNTGLPP – Chương 5

 Chương 5

Edit + Beta: Mẩu

*Thi thoảng sẽ xuất hiện từ có đánh dấu sao nhưng không giải thích, nghĩa là không biết nên dịch kiểu gì. Đánh dấu lại khi nào hiểu thì quay lại sửa sau.

______________________________

“Có người?”

Lão Nhị hơi bất mãn hỏi lại Lão Đại, “Không phải anh nói chỗ này bị bỏ hoang lâu rồi, sẽ không có ai tới sao?”

Bằng không bọn họ cũng sẽ không chọn tạm  chỗ này để nghỉ chân.

“Chắc lại là lũ ranh con rảnh sự không có việc gì làm kéo đàn kéo đúm đến thám hiểm biệt thự ma.”, Lão Tam ở bên cạnh giảng hòa, lộ ra cái răng vàng cười nói, “Lũ ranh con ấy bây giờ thích tự tìm đường chết vậy đấy.’

□□ phản chiếu ánh sang lạnh băng.

Lão Đại ít khi nói cười, khẽ nâng mày, sẹo dưới khóe mắt lại càng thêm dữ tợn, biểu tình trên mặt toàn bộ đều là ngang ngược.

Khóe mắt hắn khẽ liếc cô đại tiểu thư thông minh đã khóc mệt, tóc tai hỗn loạn dán sát vào sườn mặt, thoạt nhìn càng thêm đáng thương nhu nhược, súng trong tay liên tục quơ đi quơ lại chỗ đó của cô, “Lão Nhị, mày ở lại trông cô ta, Lão Tam theo tao ra ngoài nhìn xem thế lào.”

Anhs mắt Lão Tam thèm thuồng lướt qua từ trên xuống dưới cô đại tiểu thư trong góc, đáng khinh liếm môi, “ Lão Đại, hay là em ở lại cho.”

Hiện tại tạm thời không thể làm quá gì đó, nhưng mà động tay động chân ăn ít đậu hũ thì hẳn là ok không sao nhỉ.

Một âm thanh trầm đục nặng nề.

Sọ não hắn bị bang súng trong tay Lão Đại đánh một cái.

“Lảm nhảm nhiều thế, đi ra ngoài.”

Lão Tam cúi đầu xoa xoa cái đầu bị đập đau của mình, đáy mắt hiện lên một tai hung tàn.

Anhs đèn nhợt nhạt u ám bao phủ hành lang.

Từ tâm thanh nghe được vừa rồi có thể dễ dàng thấy vị trí là ở góc Đông Nam lầu một.

Bọn họ đè thấp bước chân theo bản năng, mới vừa đi được nửa hành lang, Lão Đại bỗng nhiên quay đầu nhảy dựng lên, cuối cùng cũng nhớ ra cảm giác không đúng nãy giờ là từ đâu ra.

Hắn xoay nhẹ cổ, nhìn lên đèn tường đang phát ra ánh sáng xanh sâu kín, “Vừa rồi bọn mày bật đèn à?”

Lão Tam a một tiếng, bây giờ mới phản ứng được điều gì, vẻ mặt buồn bực, “Làm gì có.”

Khi bọn họ còn đang không hiểu ra sao, đằng sau bỗng có động tĩnh.

Cả hai đột nhiên xoay người, trước mắt không xa, có một người mặc áo bào trắng, đầu hơi cúi, chân trần lặng lặng đứng ở đó.

Người nọ vì cúi đầu, lại tránh mặt ở góc khuất, nhìn không rõ.

Lão Đại và Lão Tam liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng giơ súng trong tay lên.

Phía bên kia, Lưu Dũng yên lặng đứng đếm số trong lòng.

Chắc là ok rồi đi, theo cái cách lên sân này của mình, bộ dạng này đủ để dọa chết khiếp mấy nhóm đaị tiểu thư chưa ra trường đó rồi.

Dù sao cũng mất mấy tiếng hóa trang đặc biệt của mình, đợi lát nữa cái tên Chung Linh kia nhìn thấy chắc sợ vãi tè luôn, ít nhất cũng sẽ hét chói tai, ngã dập mông.

Ban nãy gã ở trong phòng, không cẩn thận lỡ nhìn vào gương, suýt chút nữa tự dọa mình chết tim.

Thời gian đếm cũng không lâu lắm.

Vì xây dựng bầu không khí, Lưu Dũng dùng tốc độ của ốc sên ngẩng đầu, dưới ánh đèn xanh nhợt nhạt lộ ra những vết thương loang lổ cùng gương mặt da thịt hư thối.

Ha ha ha, hù chết mày…..

Răng rắc!

Âm thanh kim loại thanh thúy vang lên.

Biểu tình Lưu Dũng cứng đờ, nhìn hai cây súng đen xì gần trong gang tấc, cùng với hai người đàn ông to lớn đang cầm súng, mồ hôi lạnh dần đổ như mưa.

Sau đó tròng mắt gã chuyển trắng, lập tức hôn mê bất tỉnh.

“Âmf!”

“Âm thanh gì thế?!!”

Lầu một, Chu Viêm mới bò từ dưới đất lên suýt chút nữa lại ngã trở lại vị trí cũ.

Vương Viện Viện dùng sức túm cánh tay gã, biểu cảm trên mặt đều đã giữ không nổi, “Chúng ta mau rời khỏi đây đi thôi.”

Cho dù cô không có tận mắt thấy quỷ, thì cũng bị cái tổ hợp đèn treo quỷ dị, phản ứng của Chu Viêm và lời nói của Chung Linh dọa sợ rồi.

Giọng Lý Nhị Ngữ khô khốc, “Có phải là nhìn nhầm rồi không?”

Chung Linh nhặt di động lên, đổi lại cam sau, đưa màn hình chính đến trước mặt hai cô gái, tươi cười xán lạn, “Xem!”

Hai người Lý Nhị Ngữ vốn không định xem, nhưng mà đôi mắt không tự chủ được lại nhìn vào.

“Ai cơ? Làm gì có gì đâu mà nhìn?”

“Khẳng định mấy cậu là nhìn lầm rồi.”

“Tôi đã bảo rồi trên đời này có quỷ chắc.”

Chung Linh nhăn mày, thu hồi tay, phòng livestream cũng đang thấy kì lạ, quỷ đâu bỗng nhiên không thấy, có khi ban nãy chỉ là ảo giác, cũng có người suy đoán bọn họ dùng hiệu ứng đặc biệt dựng lên, nếu không làm gì có chuyện chỉ nhìn qua điện thoại mới thấy được.

Kết quả là giây tiếp theo, bốn phía bỗng nhiên im ắng, cảm giác đến thở mạnh cũng không dám, làn đạn trong livestream đột niên ngừng lại, ước chừng phải tầm mười mấy giây liền đều không có làn đạn mới nào phát ra.

Chung Linh cong môi cười, vừa nhấc mí mắt, bốn người trước mắt mỗi người trưng ra một biểu tình khiếp sợ khác nhau, Trần Tương thậm chí còn trực tiếp ngất.

Chung Linh bình tĩnh xoay người, trực tiếp mặt dán mặt cùng nữ quỷ vừa rồi còn coi đèn treo như xích đu mà chơi.

【 ế!!!! 】

Hệ thống 111 hít thở không thông, hét chói tai rồi sau đó không còn động tĩnh.

Đây là, bị dọa đến ngất đi rồi?

Chung Linh không khỏi nhướng mày, chép chép miệng, hệ thống này, vừa ngốc vừa nhát, cậu còn chưa bắt đầu chơi đâu.

Nữ quỷ ở không trung hiện hình, tóc dài xõa sau lưng, gương mặt từng vết chém một đan xen các vết thương, gần như là đem lộ cả đầu lâu ra, da thịt rớt cả ra ngoài, tròng mắt chỉ lộ một nửa, từ mũi xuống cằm bị chém rớt một khối thịt to, thịt rớt tung tóe, máu tươi đầm đìa, Chu Viêm nhìn một lần, liền sợ hãi đến ghê tởm, thiếu chút nữa nôn hết cả cơm hôm qua và hôm nay.

Mặt Chung Linh không đổi sắc, không những không sợ chút nào, còn hưng phấn mà nói: “Hóa ra trên đời này thực sự có quỷ!”

Những người khác khó hiểu: Rốt cuộc cậu cao hứng cái khỉ gì vậy ?

Mà chuyện tiếp theo càng khiến người khác khiếp sợ hơn.

“Thế thành quỷ là cảm giác gì thế? Có thể ăn gì? Có bị lạnh không? Thật sự không thể phơi nắng à? Chết rồi ngươi đã gặp qua Hắc Bạch Vô Thường bao giờ chưa? Đầu Trâu Mặt Ngựa có thật không thế? Ngươi gặp chưa vậy?”

Không chỉ bọn Chu Viêm, ngay cả nữ quỷ đều bị một loạt câu hỏi phun ra liên tiếp như súng máy của Chung Linh làm ngốc.

Tên này bị làm sao vậy? Cậu ta không sợ quỷ à???

Qúa thất lễ, qủy cũng có tôn nghiêm chứ!

Nữ quỷ nghĩ, ngay lập tức đất bằng âm phong khởi*, móng tay màu đen đột nhiên bạo trướng, nhìn là biết nếu bị bắt tuyệt đối không có kết cục tốt.

Chung Linh dừng một chút, có chút giống đứa trẻ con có đồ chơi mới, “Ha ha ha ha, có ý tứ thực sự có ý tứ.”

Chu Viêm thật sự sợ muốn chết, “Mày cmn đừng nói nữa!”

Không thấy nữ quỷ tức đến nổi cuồng phong, tóc bay tán loạn kia à?

Chung Linh liếc gã một cái, khóe miệng cười tươi như kéo dài đến tận mang tai, thanh âm nồng đậm ý cười: “Còn một vấn đề cuối cùng.”

Môi cậu hơi mở ra, đè thấp tiếng nói, âm thanh phát ra âm trầm thấp thoáng như ma quỷ thì thầm.

“Ngươi chết như thế nào?”

Thành quỷ rồi kỵ nhất là bị con người hỏi về nguyên nhân chết, vì vừa hỏi xong, nhất định sẽ bị kéo về lại cảnh tượng lúc chết kia.

Trên người nữ quỷ không ngừng xuất hiện miệng vết thương mới toanh, cùng vết thương cũ trùng điệp lên nhau, máu dịch chảy ra thấm vào váy, rất nhanh biến thành một bộ đồ máu, tóc tách, rơi xuống đất thành một bãi máu to.

“A a a a!”

“Quỷ, quỷ!”

“Có quỷ! Cứu mạng a a a!”

Nữ quỷ trong đau khổ, thống khổ thảm thiết hét vang, Chung Linh vươn tay, muốn một lần thử xem con người có thể chạm vào quỷ hay không, kích thích mới lạ khiến tim cậu đập nhanh hơn, đồng tử mở ra cũng lớn hơn bình thường hai lần.

Cánh tay bỗng nhiên bị người khác dùng sức kéo lấy, đầu ngón tay cọ qua cánh tay của nữ quỷ, Chung Linh trơ mắt nhìn nữ quỷ dần xa, hiếm thấy ngây người một lúc.

“Đệt a a a, mày có thể đừng có hay không nói cứ phải nói cái dở a a a!”

Chu Viêm tay trái lôi bạn gái, tay phải kéo Chung Linh, chạy như điên về phía cửa biệt thự. Dù sao cũng là bạn cùng trường, hơn nữa việc Chung Linh ở đây gã cũng có chút trách nghiệm, Chu Viêm còn chưa đến mức sẽ ném người ta lại trước mặt nữ quỷ đâu.

Lý Nhị Ngữ chạy theo sau gã vài bước, ánh mắt dại ra nhìn chằm chằm vào cái tay đang giữ chặt Chung Linh của Chu Viêm, khuôn mặt xinh đẹp khẽ vặn vẹo một chút.

Cái tên đầu gỗ không hiểu thế nào là thương hương tiếc ngọc này.

Bọn họ chạy đến cửa biệt thự, Chu Viêm vội kéo cửa, “Đệt đệt đệt, cửa mở không ra!”

Chung Linh liếc gã một cái, tâm tình Chu Viêm căng chặt đến tận cùng, đột nhiên tức giận, “Mày nhìn cái gì mà nhìn! Đệt! Mày tin là nếu không phải ông đây kéo mày đi thì mày đã bị nữ quỷ giết rồi không!”

Chung Linh vuốt móng tay, cẩn thận nhớ lại cảm giác chạm vào da của nữ quỷ, lười nói chuyện với gã.

Chu Viêm nghẹn họng, Vương Viện Viện ngồi xổm xuống ôm đầu gãi, “Đừng cãi nhau nữa!”

Tiếng thét chói tai của nữ quỷ như thể đánh sâu vào linh hồn, cô gào thét đuổi theo, tốc độ rất nhanh, trong chớp mắt đã lại đây.

Trước cầu thang, một người thân khoác áo bào trắng, tóc tai rối tung, hắn phất phất tay, “Hải*!”

*Tham khảo: Hải

Cùng lúc đó, từ sườn mặt sau của cầu thang, nữ quỷ trốn sau hành lang xông ra.

“A a a a, quỷ a a a a a!”

Lưu Dũng cho rằng bọn họ bị mình dọa sợ, vớt mái tóc dài lên, “Là tôi là tôi, anh em tốt của mấy cậu, Lưu Dũng đây mà!”

Nữ quỷ đột nhiên trôi nổi đến phía sau Lưu Dũng, móng tay véo cổ hắn, Lưu Dũng vẫn còn hồn nhiên chưa biết gì, “Có vẻ mấy cậu bị hóa trang của tôi dọa sợ rồi hả? Ha ha ha, tôi đã bảo là sẽ bị dọa rồi mà……”

Lời nói đột nhiên im bặt, ánh mắt Lưu Dũng mơ hồ, có chút chột dạ.

Thực xin lỗi anh em, bọn họ có súng, vì mạng nhỏ, tôi cũng hết cách rồi.

Chung Linh giật giật lỗ tai, nghe được tiếng bước chân rất nhỏ.

Ngay sau đó, liên tiếp hai chỗ ngoặt hai đầu cạnh phòng khách có hai tên vạm vỡ bước ra, tay cầm súng, chĩa vào bọn họ.

Nữ quỷ đột nhiên bay tới trước mặt hai người đó, mà chúng lại như không thấy được nữ quỷ.

Móng tay đen nhánh mỗi lần hướng chúng chạm vào sẽ lại phát ra âm thanh xì xèo, tỏa ra khói trắng như chạm vào axit.

Nữ quỷ chảy hai hàng huyết lệ*, không cam lòng trừng mắt, giây lát sau thân ảnh biến mất theo.

*Nước mắt máu

Chung Linh có chút suy tư.

Lúc trước cậu có xem qua một quyển sách, nó nói nếu một người trên tay dính quá nhiều máu tươi, thì xung quanh thân thể sẽ có một thứ gọi là sát khí bao quanh, lâu ngày không thể tiêu tan.

Xem ra đây là sự thật, hai người này, trên tay hẳn là dính không ít máu người.

Chung Linh đè lòng bàn tay, có chút ngứa tay.

Mới thoát ổ sói, lại vào hang cọp.

Bọn Chu viêm vừa tạm thời thoát khỏi sự đuổi giết của nữ quỷ, lại rơi vào tay mấy tên cầm súng, vừa khẩn trương kinh hoàng, vừa có chút cảm giác hoang đường nói không nên lời.

Mấy học sinh chưa từng bước ra xã hội, cho dù bối cảnh trong nhà không đơn giản, nhưng khi trực diện với súng, càng không cần nói tới mặt hai tên này nhìn phát là biết phường cướp bóc, vừa nhìn là sợ.

Đó là khí chất đặc biệt chỉ khi từng giết người mới có.

Bọn họ bị đưa đến phòng cuối cùng hành lang lầu hai, đi vào mới thấy đại tiểu thư bị trói ở bên trong.

Trong lòng mấy người kêu lên lộp bộp.

Xong rồi, bọn họ gặp phải bọn bắt cóc.

Cả hai tay bọn Chung Linh đều bị trói lại bằng dây thừng thô ngoặt ra phía sau, hai chân cũng bị trói lại, ngay cả Trần Tương chạy đến ngất xỉu cũng không thoát một kiếp, bị kéo vào trói lại theo.

Lão Tam nhìn năm người bị trói trên mặt đất, yếu đuối không thể làm gì, “Nhiều người thật tốt ghê, tao thích náo nhiệt, nhiều người càng náo nhiệt.”

Lão Nhị ngồi một bên gặm lương khô, “Bọn mày nói coi không có việc chạy tới đây làm gì? Tìm chết à?”

Chu Viêm hối hận xanh ruột. Nếu sớm biết chỗ này không những có nữ quỷ, mà còn có bọn bắt cóc, gã chắc chắn sẽ không tới, giờ có nói gì thì cũng đã chậm.

Lão Đại lạnh như băng, trong mắt có sát khí, “Nếu muốn sống, tốt nhất là an tĩnh đi, đừng có kêu cứu.”

Bị khẩu súng lạnh băng chĩa vào, tất cả mọi người đều cực kì an phận.

Lúc này Lý Nhị ngữ dường như nhận ra đại tiểu thư bị dây trói chắc chắn, nhịn không được khẽ gọi một tiếng, “Thành Nguyệt?”

Nhóm hào môn nhị đại trong kinh đô cũng có vòng, tuy bọn họ không có giao thiệp nhiều, nhưng ít ra cũng có thể nhận mặt nhau.

Thành Nguyệt miệng bị chặn không thể nói chuyện, cô nhẹ nhàng lắc đầu.

Lý Nhị Ngữ kì quái nói: “Sao vậy?”

Thành nguyệt tựa hồ muốn nói gì đó, kết quả, giây tiếp theo tuyệt vọng nhắm mắt lại.

“Cưng nhận thức cô ta?”

Lão Tam cực kì hưng phấn, trong mắt lóe ra sắc thái tham lam: “Lão Đại, chúng ta có nên làm thêm mấy vụ lớn nữa không?”

Ba tên đại hán đối diện thấp giọng thương lượng, ánh mắt lạnh băng thi thoảng sẽ lại đảo qua chỗ bọn họ.

【 Tích! Hệ thống khởi động lại! Hệ thống 111 hết sức trung thành vì ngài……】

Hệ thống dừng một chút, vẻ mặt khiếp sợ: 【 Đây là chuyện gì? 】

Chung Linh dựa vào tường, nhắm mắt dưỡng thần, thần sắc nhẹ nhàng an nhàn như thể không phải là bị bắt cóc, giống như đang đi nghỉ dưỡng hơn.

Hắn cười khẽ, ‘Mày không thấy à? Chúng ta bị bắt cóc đó! ’

Cốt truyện không có phát triển như vậy!!

Hệ thống 111 phát ra tiếng thét khó tin: 【 Không!!! 】

Khóe môi Chung Linh nhếch lên.

Hi, vui ghê.

____________________________________

Tác giả có lời muốn nói: Hì hì hì, Tiểu Linh rất mạnh, không ngừng tăng cường thực lực, nội tâm cũng thập phần mạnh mẽ!

Chuyện này sẽ kết thúc nhanh thôi, hơn nữa phải khống chế số lượng từ, không phải ngày mai thì sẽ là chính là ngày kia, công sẽ xuất hiện!!

Ta khóc lớn, ta vốn dĩ muốn cho công chương 1 liền xuất hiện luôn QAQ

Mẩu: Thắp chút nến cho bé hệ thống

Hình ảnh minh họa cho nữ quỷ đáng thương chết rồi vẫn không yên tĩnh được.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chữa bug - Chương 11

  Chương 11 Edit + Beta : Mẩu Cảnh Tây: 【 Ừ, sáng nay tôi tỉnh dậy rời giường thì thấy mây tím ló rạng phía Đông, chớp mắt thông suốt ngộ...