Ohh sự chú ý của bạn đã va phải vào cái Chú ý này ~

Mọi bản edit đều dựa trên QT và vài nguồn raw khác nhau, tôi là điển hình một chữ tiếng Trung bẻ đôi cũng không biết, chỉ đảm bảo 50-70%, còn lại là chém thêm theo lý giải bản thân. Chắc chắn còn nhiều sai sót mọi người cứ thoải mái chỉ ra, nhưng mà toxic thì thôi-

LNTGLPP – Chương 3

 Chương 3

Edit + Beta: Mẩu

Sân không tính là quá lớn, chỉ vài bước là đi đến cửa biệt thự, Trần Tương nơm nớp lo sợ mà đi ở cuối cùng , dùng sức ôm chặt túi trên người hòng tự tiếp cảm giác an toàn cho mình.

Bỗng nhiên, khóe mắt cậu liếc thấy có bóng đen hiện ra, đột ngột quay lại nhìn, phía cửa sổ nghiêng cạnh cầu thang trong một góc, hình như có một cái bóng đen tuyền duyên dáng.

Dưới tình huống cực kì kinh hách, cổ họng Trần Tương lại như bị dính keo, đến kêu cũng không kêu được.

Cậu như nổi khùng mà cất bước chạy, đụng phải bả vai Chu Viêm, vọt nhanh vào trong biệt thự.

“Đệt! Tên đó cũng bị điên à?”

Chu Viêm xoa xoa bả vai, chỉ cảm thấy hôm nay chuyện gì cũng không theo ý gã, nghẹn một cổ khí trong ngực.

Lý Nhị Ngữ đảo mắt qua tầng hai, ở một bên u liên* nhẹ giọng nói, “Nơi này có lẽ thật sự có chút cổ quái.”

*U liên: bông sen u buồn, ở chap 1 tác giả có miêu tả Lý Nhị Ngữ khí chất tựa sen nên chắc ở đây là đang nói Lý Nhị Ngữ.

“Đừng tự mình dọa mình.”

Chu Viêm ôm bả vai bạn gái mình, chọc chọc sườn hông cô, “Viện Viện em đừng sợ, anh đây dương khí tràn đầy, cho dù thực sự có quỷ, anh cũng sẽ bảo vệ em.”

Vương Viện Viện gật đầu, nắm chặt ngọc phật trước ngực, đôi mắt cảnh giác phía dưới lông mi cong vút. Đáy lòng nhịn không được âm thầm hối hận, sớm biết vậy bọn họ ở bên ngoài chờ là được, nhưng ý nghĩ muốn xem mặt xấu của Chung Linh quá mãnh liệt, Vương Viện Viện gắt gao dựa vào Chu Viêm, ánh mắt hơi lóe.

Nháy mắt bọn họ đi vào bên trong biệt thự, dây thường xuân bám trên tường ngoài viện bỗng chốc từ rễ lên trên khô héo dần, giống như mọi vật trong vườn mất đi sinh cơ, phía trên mái nhà chính sấm chớp ầm ầm, ngay sau đó một trận gió lùa thổi qua, cửa lớn biệt thự phịch một tiếng đóng lại.

Đám người Chu Viêm vừa vào biệt thự, trong lòng nhảy dựng.

Chu Viêm xoay nắm cửa, dùng sức lôi kéo cửa, hướng những người còn lại lắc đầu, “Khóa cửa, mở không ra.”

Lý Nhị Ngữ nghĩ đến một khả năng, “Hẳn là rỉ sắt cứng lại rồi.”

Lúc này, ở phía bên kia biệt thự, trong một căn phòng nằm ở góc hành lang tầng hai, có một người dựa vào tường, nam nhân đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng mở mắt ra, “Âm thanh gì vậy.”

Khóe mắt hắn có sẹo, khiến cho tướng mạo vốn không quá đẹp nhìn càng thêm hung ác, vừa nhìn là biết không phải người tốt.

Nam nhân dựa cửa cảnh giác ngẩng đầu, nhìn xuống ngoài cửa sổ, □□* trong tay xoay đến hoa cả mắt, “Chắc là gió thổi, vùng này hoang sơ dã ngoại, chim không thèm bay, anh đừng có động kinh đúng lúc.”       

*Kí tự này trong QT bị che sẵn, nhưng toii nghĩ là dao

“Tiểu tâm sử đến vạn năm thuyền*”, bọn họ rõ ràng có biệt danh liên hoàn phạm nhân | Sát |, chuyên bắt cóc tống tiền mấy tiểu nhân vật có tiền nổi tiếng, nam nhân mắt có sẹo là lão đại tiểu đoàn, làm việc thập phần cẩn thận, hắn phất phất tay, nói với người dựa cửa là lão tam, “Mày đi xem lão nhị thế nào, nói là đi WC, lâu vậy rồi vẫn chưa thấy về.”

*Tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền: xuất phát từ câu nói “Cẩn thận năng bổ thiên thu thiền, tiểu tâm sử đắc vạn niên thuyền” (谨慎能捕千秋蝉, 小心驶得万年船) – cẩn trọng sẽ bắt được ve nghìn tuổi, biết chú ý thì sẽ giữ được thuyền đến vạn năm – của Trang Tử. Trong đây có thể hiểu là đối với mọi chuyện thì phải suy xét tỉ mỉ mới có thể duy trì bền vững đến mai sau.

Lão tam trên tay xăm hoa, dáng người thập phần cường tráng, hắn đảo mắt qua phía nữ sinh bị trói gô, miệng cũng bị dán băng dính, run bần bật trong góc tường, nghĩ đến bọn họ làm xong vụ này, liền có vô số tiền mà tiêu, hiện tại đang là thời kì mấu chốt, cẩn thận một chút cũng không mất gì.

Lưỡi dao lạnh băng vỗ vỗ trên mặt nữ sinh, “Đại tiểu thư, cưng an phận một chút, chờ anh trai cưng đem tiền qua đây, chúng ta sẽ thả cưng, bằng không…”

Ánh mắt dâm uế của Lão tam đánh giá trên dưới , □□ vung lên, mũi đao đi xuống theo ngực, mắt thấy vải sắp bị cắt rách, ngực nữ sinh phập phồng kịch liệt, đôi mắt vừa sợ hãi, lại vừa lớn mật mà gắt gao nhìn chằm chằm mũi đao.

“Lão tam.”

Lão đại phát ra cảnh cáo, Lão tam “Xì” một tiếng, đứng lên, duỗi người, “Đã biết đã biết.”

Lão tam mở cửa, nghênh ngang mà đi ra ngoài, làm nghề gian, vạt áo sau eo quần vén lên một góc, lộ ra dao găm lạnh bang màu đen.

Sau khi hệ thống điều khiển Chung Linh đi vào phòng khách biệt thự, liền hủy bỏ khống chế thân thể.

Lúc này nó đang ở trong đầu Chung Linh tận tình khuyên bảo, phổ cập khoa học, không thể làm việc gì trái với pháp luật, đạo đức, luân thường đạo lí, nếu không sẽ bị hệ thống trừng phạt.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Chung Linh ngẩng đầu, lạnh mắt nhìn qua.

Hiện tại tâm tình cậu không tốt, ánh mắt nhìn người khác cơ hồ là ánh mắt nhìn người chết.

【 Đừng nói, nếu không phải thấy được bộ dạng hèn nhát vừa rồi của cậu ta, lúc nãy cậu ta trông thực sự dọa người.】

Chu Viêm chú ý đến livestream, đúng lúc nhìn thấy mưa đạn, nhớ đến vừa rồi mình suýt nữa thật sự bị ánh mắt Chung Linh dọa sợ liền thẹn quá hóa giận.

“Chung Linh, mày nhìn cái gì mà nhìn! Theo như đã nói lúc trước, mày phải thăm dò hết một lượt biệt thự, sau đó ngủ lại phòng ngủ chính ở tầng hai một đêm, thẳng đến bình minh ngày mai mới tính là thành công.”

“Thực ra cậu sợ hãi cũng là bình thường, dù sao nơi này cũng từng có án mạng bi thảm như vậy, một nhà năm người đang sống sờ sờ bỗng bị chém chết trên giường, ngay cả đứa trẻ con chưa biết đi cũng không thoát được.”

Đôi mắt Lý Nhị Ngữ hơi lóe, nhẹ nhàng giải thích, trên thực tế là ý đồ gia tăng áp lực cho Chung Linh.

Căn biệt thự này cơ bản đều giống như họ nói, một nhà năm người chết thảm, từ đó về sau, chủ nhân mỗi đời của biệt thự đều công bố tối ngày nào cũng đều mơ thấy mình nằm trên giường bị rìu chém chết, khi thì là người lớn, khi thì là đứa nhỏ, có lúc lại là trẻ con, đã vậy dù vậy họ vẫn chưa tỉnh mà tiếp tục nằm mơ, làm một khối thi thê lạnh băng, lẳng lặng nằm trên giường, thẳng đến bình minh ngày hôm sau.

Cảm giác đau đớn, tuyệt vọng sau khi chết này thật sự quá chân thật, mà kinh khủng nhất chính là, có người đã thật sự đi tìm tài liệu, phát hiện người trong mơ cùng năm người nhà chết thảm trong án mạng đều giống y hệt nhau.

Cmn thế này ai còn dám ngủ nữa.

Dần dà, căn biệt thự này cũng bị bỏ hoang.

Về sau lại trở thành nơi cho những người yêu thích những thứ thần quái đến thám hiểm.

“Chung Linh, làm người nói lời phải giữ lời, nếu cậu đến cái nhiệm vụ cơ bản nhất cũng không làm được, làm sao tôi dám tin tình cảm cậu được?”

Vương Viện Viện vốn không định nói chuyện, rốt cuộc cô là người được theo đuổi, cũng không muốn thừa nhận, nhưng kế hoạch dù sao cũng đã an bài thỏa đáng rồi, nếu giờ Chung Linh thực sự không đi, cô làm sao nhìn được bộ dáng sợ tiểu ra quần của Chung Linh, không phóng ngụm ác khí này ra, Vương Viện Viện thấy thật có lỗi với bản thân mình.

【 Tích! Tuyên bố nhiệm vụ, yêu cầu ký chủ thăm dò biệt thự, qua đêm ở phòng ngủ chính, lập tức chấp hành.】

Thấy Chung Linh không có động tác, hệ thống lập tức phát ra cảnh cáo, hơn nữa còn bắt chước âm thanh điện từ:

【 Yêu cầu ký chủ tích cực đánh cốt truyện, nếu không hệ thống sẽ áp dụng cơ chế trừng phạt tiêu cực.】

Cơ chế trừng phạt?

Chung Linh không cử động, cậu lẳng lặng chờ đợi, quả nhiên chờ được cảm giác thân thể bị một dòng điện cường lực đi qua, đau tận xương cốt.

Thân thể này quá yếu, lại chưa chịu qua bất cứ huấn luyện nào, quần áo lập tức liền ướt đẫm mồ hôi.

Cho dù do nguyên nhân là cơ thể quá yếu, vô pháp thừa nhận đau đớn quá mức mà hơi run lên, gân xanh nổi lên rõ ràng trên thái dương, Chung Linh vẫn cười.

“Chỉ có thế?”

Chung Linh như cũ há mồm nói chuyện, mang theo ý cười nồng đượm trào phúng, “Vô dụng.”

Đã dỗi Chu Viêm, dỗi thêm hệ thống, thống khố trên cơ thể lại làm Chung Linh có chút vui sướng. Hy vọng cái thứ tên là hệ thống này có càng nhiều thủ đoạn hơn, mang lại cho cậu thêm kinh hỉ.(Riết chắc em nó M luôn quá :”))

Chung Linh liếm liếm môi, đáy mắt hiện lên tàn nhẫn máu lạnh.

Hệ thống 111 hiện giờ tuy không thể đọc được ý nghĩ của ký chủ, nhưng lại có thể cảm nhận được ác ý mãnh liệt, nó run rẩy dùng số liệu bao từng vòng từng vòng xung quanh hạch hệ thóng của mình.

Ô ô ô, nó rốt cuộc đã trói buộc phải ai a a a a?!!

Vì sao lại có cảm giác khủng bố như vậy.

【 Nếu, ký chủ lại không hành động, bổn, bổn hệ thống sẽ áp dụng cưỡng chế thi thố. 】

Cưỡng chế thi thố……

Nghĩ đến cảm giác bị người khác khống chế vừa rồi, trong lòng chung Linh hiện lên một cỗ sát khí.

Từ trước đến giờ cậu ghét nhất là bị người khác khống chế.

Kiếp trước tổ chức huấn luyện cậu thành cây đao sắc bén nhất thế gian, vọng tưởng khống chế cậu, sau đó bị cậu ẫn nhẫn ngủ đông mấy năm rồi tạc bay lên trời cao, hiện giờ thứ tự xưng hệ thống này thế nhưng còn nghĩ muốn khống chế cậu?

A.

Hiện giờ tình huống còn chưa có thăm dò rõ, cậu cần phải nhẫn nại, sau đó còn có một suy đoán, yêu cầu nghiệm chứng chút.

Chung Linh nhắm mắt, lại mở ra, cảm xúc trong nháy mắt như sương khói tiêu tán, không gợn sóng, cậu hướng về phía Chu Viêm hất hất cằm, mặt không biểu tình mà trào phúng, “Họ Chu, tôi dám đi, cậu dám chắc?”

Cậu không thoải mái, người khác cũng đừng mơ tưởng thoải mái.

【 a a a! OOC* rồi a a a!! Ngươi rốt cuộc là ai a a a?! 】

 Hệ thống kinh hoàng, thất thố hét chói tai, trước mắt trình kiểm tra thân phận còn chưa có kết quả, nhưng mà hệ thống có thể trăm phần trăm chắc chắn, người này, khẳng định không phải bổn nam chính!!

Chung Linh cười nhạo một tiếng, đã OOC từ sớm rồi, tận bây giờ mới phát hiện cậu không phải nam chính, có phải hay không quá xuẩn*?

_____________________________________

Chú thích:

*OOC: Out of character. Đại khái là trật ra khỏi thiết lập gốc của nhân vật.

*Xuẩn: nghĩa là ngu nhưng mà thế thì thô quá nên để nguyên là xuẩn cho cute :>>

*Dao găm của Lão Tam là cái đại loại như này, nhưng mà màu đen

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chữa bug - Chương 11

  Chương 11 Edit + Beta : Mẩu Cảnh Tây: 【 Ừ, sáng nay tôi tỉnh dậy rời giường thì thấy mây tím ló rạng phía Đông, chớp mắt thông suốt ngộ...