Chương 2
Edit + Beta: Mẩu
Hết sức đắc ý, lại nghĩ đến rắc rối vừa rồi, hệ thống vội vàng nhắc nhở: 【 Đúng rồi, ký chủ muốn nói gì với tui, nói trực tiếp trong lòng là được. 】
Nếu Chu Viêm lại hiểu nhầm ký chủ nói chuyện cùng gã, khẳng định sẽ lại làm loạn lên.
Quyển truyện này vốn là dạng nhẹ nhàng sảng văn.
Chung Linh rũ mắt, lông mi nhỏ dài che đi ý cười nồng đượm hứng thú dưới đáy mắt, tiếng nói thanh thấu, “Không, tôi từ chối.”
“Cái gì!”
【 Cái gì! 】
Âm thanh nam nhân trong hiện thực cùng âm thanh hệ thống trong đầu chồng lên nhau, Chung Linh hơi nheo nheo mắt.
Chu Viêm tiến lên chộp lấy cổ áo Chung Linh, “Mày biết mình đang nói gì không đấy?”
Ngay cả Vương Viện Viện, Lý Nhị Ngữ cùng tên cột treo đồ Trần Tương ngày thường vẫn luôn xem thường Chung Linh đều phải nhíu mày, ngoài ý muốn nhìn nhìn cậu.
Chưa từng có ai nắm được cổ áo của Chung Linh, nếu không phải hệ thống phản ứng nhanh giật một chút điện cả hai tay của ký chủ, tay Chu Viêm lúc này hẳn đều đã tàn phế.
Hệ thống giám sát đo lường sát khí vang lên, đây là hệ thống kiểm tra ký chủ có phải hay không lại có ý đồ xấu nào.
Hệ thống hết cách, vì mấy nhân vật quan trọng, chỉ có thể nhịn đau hao phí năng lượng mà nó đã rất vất vả tích cóp, áp dụng biện pháp cường nghạnh.
Thế là ngay tại lúc Chung Linh không khỏe dừng lại một chút, đang tính bẻ gãy tay Chu Viêm, cơ thể đột nhiên cứng lại.
Chung Linh phát hiện ra thế mà chính bản thân không điều khiển đươc cơ thể.
Cảm giác trầm như tùng bách của nam sinh bỗng nhiên hạ xuống, đôi mắt thanh triệt bỗng tựa hồ nước bị khói sương bịt kín, gống như trân châu phủ bụi trần, khí chất toàn thân nháy mắt biến hóa.
Không, phải nói là đánh hồi nguyên hình.
Khóe miệng “Chung Linh” chậm rãi cong lên, nịnh nọt cười cười, há mồm liền cẩn thận mà xin lỗi, sau đó liếc mắt thâm tình nhìn Vương Viện Viện một cái, quay đầu đẩy cánh cửa gỉ sét, vào trong viện, hướng về phía biệt thự mà đi.
Thái độ trước sau khác biệt này của cậu khiến hỏa khí của Chu Viêm tạm dừng lại chút.
“Có phải cậu ta có tật xấu gì không đấy?”
Vương Viện Viện cùng Lý Nhị Ngữ liếc nhau, mày liễu nhíu lại.
“Không, cậu ta như vậy mới là bình thường.”
Vương Viện Viện ôm cánh tay, trong kiêu căng mang theo chán ghét, hình như là nghĩ tới chuyện đáng ghét gì, “Ánh mắt nhìn tôi so với các cậu ngày thường của cậu ta khác nhau. Như vừa rồi là bình thường, còn trước đấy ấy, dám làm trái lời anh?”
Vương Viện Viện nhìn về phía bạn trai, “Anh cảm thấy cậu ta có lá gan đó sao?”
Bên ngoài vài bước, Trần Tương tiểu đệ đảm nhiệm nhiêm vụ làm công cụ hình người lại khẩn trương, sợ hãi nhìn xung quanh bốn phía, nói: “Chẳng, chẳng nhẽ là bị quỷ chiếm thân?”
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Lúc này rõ ràng vẫn là cuối hạ, gió lạnh ở đâu ra.
Đối diện ánh mắt cả ba người, Trần Tương càng thêm kích động, “Bằng không vì sao nơi này đến cả tiếng chim, côn trùng kêu còn không có, các cậu không cảm thấy kì quái sao?”
“Còn, còn biến đổi vừa rồi của cậu ta lí giải như thế nào?”
Phòng livestream càng them nghị luận sôi nổi.
【 Loại người này tui từng gặp rồi á. Ngày thường thích giả vờ mình mạnh lắm, đụng phải ai cứng một chút là hiện nguyên hình ngay thôi, rõ ràng là cậu ta sợ người ta tức giận.】
【Vậy mà ban nãy tui còn tưởng cậu ta thực sự dám làm loạn lên với chủ bá thật, có vẻ tui đánh giá quá cao cậu ta rồi.】
【Nếu không thì sao? Trên đời này thực sự tin rằng có quỷ sao, không thể nào không thể nào. 】
【 Lầu trên là lính mới đi, tìm hiểu một chút về livestream hôm nay rồi quay lại, mọi người sẽ phải cảm ơn tui.】
Không bao lâu, liền có người xem đã tìm hiểu xong quay lại phát biểu cảm nghĩ.
【Xem xong rồi mới lại tới đây, đệt, thiếu chút nữa bị ghê tởm đến nôn, trả lại đôi mắt cho tui!】
【 Đâu có khoa trương đến như vậy, chỉ là thủ đoạn theo đuổi low (gà) một chút, nói chuyện dầu mỡ một chút, ánh mắt đáng khinh một chút, còn mơ tưởng ăn đậu hũ của nữ thần,…ừ, tui cũng muốn nôn.】
Chu Viêm nhìn phòng livestream náo nhiệt lên, lập tức đem biến hóa vừa rồi của Chung Linh vứt ra sau đầu, gã cười thần bí, “Tối hôm nay, bọn tôi dự định tặng hắn một món quà lớn.”
【 Ha ha ha ha, có trò hay để nhìn. 】
【 Tui rất thích xem náo nhiệt nha ha ha ha ha.】
Xem náo nhiệt vẫn luôn là chuyên mục yêu thích của đại chúng, khán giả hô bè gọi bạn, phòng livestream rất nhanh lền nóng lên, số lượng người xem trực tiếp vượt ngưỡng một vạn, không bao lâu sắp mấy vạn đến nơi rồi.
Cho Trần Tương một ánh mắt cảnh cáo, mấy người trước sau theo nhau vào.
Lúc ở bên ngoài không phát hiện, vừa tiến vào sân, bọn họ đã cảm giác được âm lãnh, hàn ý sau lưng liên tục xuất hiện, da gà nổi hết lên.
Trong viện không có nổi một ngọn cỏ, thập phần hoang vắng. Cây cối trong một góc khô héo, nhánh cây đen nhánh, khô khốc như bị đốt, tựa hồ như có cái gì đang âm thầm nhìn trộm bọn họ.
Mấy người trong lòng phát run, ngay sau đó liên tiếp mấy tia chớp đánh trên nóc biệt thự, gió thổi tới, cửa gỉ sắt kẽo kẹt một tiếng rồi đóng lại.
Trần Tương đi sau cùng giật mình một cái, kêu lên một tiếng “a”.
Vốn dĩ Chu Viêm có chút khẩn trương, lúc này lại không hề vội, gã che lại trán Trần Tương, “Kêu la cái gì, đồ nhát gan, thiết.”
Gã nghênh ngang, ngược lại Vương Viện Viện với Lý Nhị Ngữ thân là nữ sinh, giác quan thứ sáu tựa hồ như đã nhận ra gì đó, không hẹn mà cùng trốn sau lưng Chu Viêm.
Nếu bây giờ hai người bọn họ không đi vào hoặc nói là rời đi, thì nhân vật bị người xem giễu cợt sẽ không còn là Chung Linh mà là bọn họ.
Hơn nữa, trên đời này làm gì có quỷ đâu? Ảo giác! Tất cả đều là ảo giác!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét