Ohh sự chú ý của bạn đã va phải vào cái Chú ý này ~

Mọi bản edit đều dựa trên QT và vài nguồn raw khác nhau, tôi là điển hình một chữ tiếng Trung bẻ đôi cũng không biết, chỉ đảm bảo 50-70%, còn lại là chém thêm theo lý giải bản thân. Chắc chắn còn nhiều sai sót mọi người cứ thoải mái chỉ ra, nhưng mà toxic thì thôi-

LNTGLPP – Chương 1

 Chương 1

Edit + Beta: Mẩu

Chung Linh là một sát thủ nổi tiếng siêu cấp lãnh khốc vô tình, có thể vì ngứa mắt một con chó mà tạc chết một bang phái hắc bang dễ như chơi.

Khác biệt duy nhất là chó thấy cậu thì sẽ ngay lập túc nức nở kẹp chặt đuôi mà chạy trốn.

Hắn 4 tuổi bị bọn buôn người bán cho tổ chức, 10 tuổi bắt đầu chấp hành nhiệm vụ, 12 tuổi bị tổ chức cưỡng chế tham gia tiến trình thử nghiệm cướp đi cảm giác, cùng năm trở thành NO.1 của thế hệ trẻ.

Năm thứ tám từ khi cậu chính thức là sát thủ , cũng năm sinh nhật 18 tuổi của cậu.

Cậu  ngủ đông mấy năm, tự tay cho chính mình quà thành niên độc nhất vô nhị —- đem cái tổ chức hư thối tanh tưởi này tạc bay lên trời, trong đó tính cả chính bản thân mình.

Không ai có thể tự quyết định nơi mình sinh ra, nhưng ít nhất cậu có thể quyết định được kết cục.

Chung Linh bị nổ mạnh, xung quanh cơ thể bị lửa cùng sóng xung kích cắn nuốt, nhờ ơn tiến trình thử nghiệm năm đó, cậu đã sớm bị tước đoạt cảm giác đau, cũng không cảm thấy thống khổ, chỉ là lại có thể kỳ dị mà cảm giác được thân thể bị phá thành từng mảnh nhỏ, tiện đà mắt tối sầm, đợi âm thanh ù ù do nổ mạnh qua đi, Chung Linh bỗng nhiên khôi phục tri giác.

Cậu vậy mà không chết?

Lông mi cong dài  hơi hơi rung động, Chung Linh trợn mắt, thấy đầu tiên là một tấm cửa gỉ sắt cực lớn màu đỏ, sau đó là một đống biệt thự đổ nát, có lẽ do lâu năm không tu sửa, tường ngoài hiện lên đầy khe nhỏ như mạng nhện, giương nanh múa vuốt, xung quanh một mảnh u ám, bốn phía nhánh cây khô héo, lá cây điêu tàn, duy nhất có thể cho nơi này một chút sức sống, chỉ có một chút dây thường xuân leo lên ở góc chân tường.

Gió lạnh phía sau thổi hướng nào, trên mái nhà phía đấy chớp đánh vài cái, nếu đổi cảnh có thể trực tiếp đem đi làm phim kinh dị.

Nhưng mà Chung Linh là ai?

Cậu không tin quỷ thần không tin người, không chỉ không có cảm giác, còn trợn mắt lên quan sát một vòng bốn phía đầy đủ.

Cái gọi là sát thủ chuyên nghiệp tố chất cao luôn vượt qua thử thách, đến tổ chức còn phải kiêng kị, sát thủ khác nghe danh cũng phải sợ vỡ mật, cậu nếu còn sợ dù nửa giây, mạng đã sớm không còn.

Thế giới của sát thủ luôn luôn ngập tràn nguy hiểm.

Ở đây ngoại trừ cậu, còn có bốn người khác.

Hai nam hai nữ, từ cách ăn mặc, biểu tình, hành vi cùng khoảng cách có thể thấy được, trong bọn họ, nam sinh cao to và nữ sinh ngồi trên tảng đá hẳn là người yêu, còn có một nữ sinh nữa khí chất thanh lãnh, nhưng  tầm mắt lại sẽ thường xuyên xẹt qua về phía nam sinh.

Ba người này khoảng cách cùng lắm tầm một bước xa, có thể thấy quan hệ đều tương đối thân cận, mà nam sinh cuối cùng cách bọn họ khoảng ba bước, trên người treo túi lớn túi nhỏ, lưng hơi còng, nhìn thế nào cũng không thấy là cùng một đường một hội với ba người kia, loại này hẳn là để dễ dàng cho người ta lấy đồ, là kiểu đàn em chuyên hầu hạ người.

Vương Viện Viện ngồi ở trên tảng đá, chú ý thấy Chung Linh bỗng nhiên an tĩnh lại, liền cho bạn trai Chu Viêm một nháy mắt.

Chu Viêm lập tức hiểu ý, tiến lên làm bộ đẩy cậu một phen, bị Chung Linh xoay người thuận thế né tránh gã cũng không nghĩ nhiều, treo lên mặt một bộ trào phúng, “Ai da nha, không thể nào không thể nào, đều đến nơi này rồi mày lại không dám đi vào hả?”

“Thật túng!” (chỗ này mình cũng không biết phải dịch kiểu gì, cứ hiểu đại khái là hèn nhát, hèn hạ kiểu đấy đi nhé)

“Chung Linh à, mày như vậy rồi sao còn đòi theo đuổi Viện Viện của chúng ta?”

Ngoại trừ Chung Linh, mấy người ngay tại chỗ đều không chút nào che giấu giễu cợt trong mắt.

Chung Linh không dao động, chưa đến một giây, trong đầu Chung Linh liền tự động toát ra hơn một trăm phương pháp giết hết bọn họ. Bọn họ là ai? Bọn họ nói cái gì? Bọn họ muốn làm gì?

Chung Linh hoàn toàn không quan tâm.

Bốn người này phát ra khiêu khích, cậu tiếp được, sau đó thuận tay giải quyết bọn họ. (=))))

Chính là đơn giản như vậy.

【 tích! Hệ thống đang thăng cấp! 】

Đại não bỗng nhiên toát ra thanh âm xa lạ, Chung Linh tựa hồ như hoàn toàn không nghe thấy gì, cũng không có phản ứng, ngược lại tầm mắt lại lia từ huyệt Thái Dương, yết hầu đến những chỗ yếu hại của đối phương.

【 Thăng cấp hoàn thành! 】

Là dùng nhánh cây cắm vào huyệt Thái Dương, hay là trực tiếp vặn gãy cổ, hoặc là vặn gãy xương sống?

Chung Linh liếc mắt một cái liền phát hiện ra bọn họ đều là người thường, không có một chút uy hiếp, thành ra đam mê vận động, cơ bắp cường tráng, được hàng loạt fangirl trong trường si mê Chu Viêm, trong mắt Chung Linh không khác gì mấy ông già thêu hoa trên gấm.

Này cũng không phải xúc phạm gì, mà là trần thuật sự thật.

Tạc rớt tổ chức, chính mình lại không chết, tuy rằng không biết nguyên nhân, nhưng không ảnh hương tâm tình cực tốt của cậu, tính toán đợi chút nữa để bọn họ tự  lựa chọn cách chết cho mình.

Ai, không ngờ tới mình thế mà cũng có ngày vì người khác suy nghĩ, chẳng lẽ đây là chính là thứ tổ chức gọi là tinh thần đồng cảm?

Nếu như bị tổ chức biết, hẳn sẽ kích động đến mức từ trong quan tài nhảy ra đi.

Shota thanh âm lại lần nữa ở trong não vang lên, chẳng qua lần này phảng phất giống như sợ hãi, thanh âm lộ ra một tia run rẩy.

【 Tích! Kiểm tra đo lường cho thấy ký chủ trước mắt đang có ý tưởng không có đạo đức, yêu cầu lập tức dừng lại, nếu không hệ thống 111 sẽ phải áp dụng lệnh cưỡng ép trừng phạt! 】

Mà ở trong hạch não, hệ thống 111 phát ra âm thanh sợ hãi: Mụ nội nó , hù chết người ta QAQ, tư liệu rõ ràng nói đây là một quyển ngựa đực thăng cấp bình thường, vì cái gì nam chính sẽ có ý tưởng khủng bố như vậy !!!

Chẳng lẽ nó đi nhầm sách, nhận sai người?

Không, phía trước còn lặp lại tiến trình xác nhận, hệ thống 111 không có khả năng phạm phải loại sai lầm cấp thấp như thế này!

“Bị dọa đến choáng váng rồi? Lão tử đang hỏi mày đấy!”

Bị làm lơ, Chu Viêm làm vốn tính ở trước mạt bạn gái uy phong một phen, lại có chút không xuống đài được, càng không nói gã luôn coi thường tên này, dám có ý đồ với bạn gái của gã, ý đồ cho hắn đội nón xanh, thật đáng khinh.

Chu Viêm tức giận lên, lại giơ lên nắm tay, dùng cơ bắp cường tráng sấn tới, không cần nói, còn rất có tính dọa người.

“Viêm ca, đừng dọa cậu ta!”

Nếu nói Vương Viện Viện giống như hoa hồng cực hạn lãnh diễm mỹ lệ, thì Lý Nhị Ngữ chính là hoa sen thanh lệ đoan chính, “Vốn dĩ lá gan cũng không lớn, lại bị cậu nói như vậy, nếu cậu ta lùi bước thật, chúng ta đêm nay đến đây chẳng phải là đến không à?”

Năm người bọn họ đều là sinh viên đại học thủ đô, ngoại trừ Chung Linh, bốn người đều là trong hội thần quái của trường, Chung Linh trước đó không lâu nhất kiến chung tình với Vương Viện Viện, mãnh liệt tấn công, hết đưa thư tình lại đưa hoa, dốc hết sức lực theo đuổi, mấy điều này làm Vương Viện Viện thân là tiểu thư duy nhất của hào môn 3 đời uy danh thủ đô Vương gia cũng phải trợn trắng mắt.

Càng không cần phải nói cô cùng Chu Viêm kết giao, là cặp đôi mẫu mực vườn trường khiến bao nhiêu người ghen tị hâm mộ, việc này cả trường đều biết, không có chuyện Chung Linh sẽ không biết.

Vì thế mấy người đều bị hắn thọc gậy bánh xe đến ghê tởm, liền nghĩ ra một cái biện pháp.

Muốn đuổi theo Vương Viện Viện? Được!

Nhưng tiền đề là phải gia nhập thần quái, mà để vào hội thần quái có một điều kiện, chính là đến nơi quỷ nháo nghỉ ngơi một đêm, tục xưng thi gan.

Đây cũng là nguyên nhân bọn họ đứng ở đây.

Không biết từ khi nào, toàn cầu khắp nơi đều có hiện tượng thần quái, rất nhiều địa phương đều xuất hiện hoặc thật hoặc giả hiện tượng linh dị đáng sợ, lớn lên nơi thủ đô hơn 70 năm Xã hội chủ nghĩa bao phủ, tuy rằng mấy cái ảnh ót video đó trông rất thật, nhìn qua không giống giả, nhưng ở thời đại Photoshop  kỹ thuật lớn mạnh lại là phi thường bình thường.

Tuy rằng là giả, nhưng không ảnh hưởng bọn họ tìm người đến dọa Chung Linh.

Đây mới là lí do thực sự bọn Vương Viện Viện đứng ở nơi này cùng cậu.

Bọn họ chờ mong thấy biểu tình khóc lóc thảm thiết, hoảng sợ của Chung Linh, còn cảm thấy thứ hay như vậy mà không có người xem thật đáng tiếc.

Vì thế Chu Viêm liền ngay tại chỗ mở một phòng live stream, tiêu đề viết phi thường hấp dẫn người.

【 Khiếp sợ! Tên đáng khinh vậy mà lại ở biệt thự quỷ nháo làm ra loại biểu tình này! 】

Rất có hương vị bát quái.

Chu Viêm nhìn nhìn di động, lúc này người xem đã có hơn ngàn, Chu Viêm ngày thường ngẫu nhiên live stream chơi game, nhiệt độ cũng không cao bằng hiện tại, nháy mắt có chút không cân bằng, nhưng chỉ cần tưởng tượng đến chút nữa Chung Linh làm trò hề, trong lòng tức khắc lại thoải mái.

Phòng live stream đã bị spam cả đống, đều là kêu gào bọn họ đừng có dong dài, mau chóng vào chủ đề.

Chu Viêm thấy Chung Linh trầm mặc, tựa hồ là sợ hãi, này không thể được.

“Nếu mày sợ thì cứ việc nói! Chỉ cần mày hô to ba tiếng ‘tôi là loại người nhu nhược cóc ghẻ cũng không xứng!’, hơn nữa bảo đảm về sau thấy chúng ta liền đi đường vòng, hiện tại mày liền có thể rời đi.”

Chung Linh giương mắt, trong mắt một mảnh bình tĩnh không gợn sóng, phảng phất như gió, không có nửa điểm dấu vết, lại tựa như là một phen chủy thủ, sắc bén khiến người ta vô pháp nhìn thẳng.

Chu Viêm trong nháy mắt cảm giác được phía sau lưng dâng lên hàn ý, phảng phất như bị mãnh thú theo dõi, da đầu tê dại.

Tiểu tử này từ  khi nào lại có ánh mắt như vậy?

Để tay lên ngực tự hỏi, nguyên chủ làm nam chính ngựa đực văn, không có vẻ ngoài tốt thì làm sao hấp dẫn được người khác. Mũi cao mắt thâm, thập phần thanh tuấn, là loại vẻ đẹp cổ điển phương Đông, nếu nuôi tóc dài, mặc thêm một bộ cổ trang, hoàn toàn chính là tiên quân trong mắt người phàm.

Nhưng đều bị phá hỏng bởi cặp mắt.

Vẩn đục bất kham, phảng phất như cất giấu bên trong một bộ ý tưởng xấu xa dơ bẩn nhất trên thế giới, đáng khinh làm người chán ghét, có cảm giác nhìn một cái mắt liền hỏng, tự nhiên cũng sẽ không còn ai chú ý tới bề ngoài hắn.

Mà hiện giờ, đổi thành Chung Linh xuất thân sát thủ từ thế giới khác , dường như hủy diệt hết sương mù trên mặt nước, rốt cuộc lộ ra hồ nước mát lạnh ẩn giấu.

Trong trẻo sâu thẳm, còn mang theo hàn khí tưởng như có thể đả thương người. Hơn nữa, nguyên chủ cơ thể tỉ lệ thực không tệ, chỉ là khí chất đáng khinh, mà đổi thành Chung Linh, khí chất hoàn toàn thay đổi, hắn lạnh lùng trầm tĩnh, cơ bắp cả người hơi hơi buộc chặt, tinh thần nâng cao.

Từ vẻ ngoài đến bên trong đều như trở nên lóa mắt xuất chúng.

Chung Linh, trước kia có như vậy soái sao?

Giờ khắc này, trong nội tâm bọn họ bỗng như hẹn mà cùng toát ra ý nghĩ này.

Nhưng mà bọn họ không biết, hiện tại Chung Linh bên ngoài giống như một thanh bảo kiếm sắc bén, chạm là bị thương*, bên trong lại đang nghĩ ngợi nên dùng  phương thức nào giải quyết bọn họ.

 *Gốc là Xúc chi tức thương

【 Ký chủ mau bình tĩnh! Yêu cầu thu hồi ý tưởng trái với đạo đức pháp luật trong đầu! 】

Trong nháy mắt bị bắt xem rất nhiều hình ảnh máu me khủng bố, hệ thống 111 sợ tới mức kêu thất thanh. Tâm linh bé nhỏ đáng thương của nó bị đánh sâu vào, không ngừng mà hồ một tầng lại một tầng mosaic, chưa hết, nó còn đem bộ giám thị hình ảnh trong đầu của ký chủ cắt đứt, chỉ để lại một tín hiệu, tiện cho nó khi kịp thời phát hiện ý nghĩ nguy hiểm, sẽ không phaỉ tiếp xúc trực diện với mấy cái hình ảnh khủng bố đó.

Làm xong hết thảy, hệ thống 111 lại lần nữa thuận thuận lồng ngực không tồn tại của mình.

Kết quả tâm tình mới vừa hoãn một chút, liền phát hiện ký chủ vươn tay, cơ bắp hơi hơi phát lực, có vẻ như định vặn cổ Chu Viêm.

Hình ảnh máu me be bét trong tưởng tượng vừa rồi bỗng hiện ra, hệ thống 111 sợ tới mức máu nóng dâng lên, theo bản năng cưỡng bức ngăn cản.

Chung Linh dừng lại một giây nhỏ đến không thể phát hiện, trong mắt sáng lên một chút.

Cậu dùng ánh mắt như thể phát hiện ra lục địa mới nhìn tay mình.

Ngay vừa rồi, tay cậu giống như bị giật một chút, tuy cường độ nhẹ hơn năm đó tổ chức làm thực nghiệm nhiều lắm nhưng cũng làm cho cậu thấy thập phần mới mẻ.

Đã hơn 6 năm trời rồi cậu không có cảm thụ qua bất luận cảm giác nào.

Nhìn kỹ còn có thể thấy cơ bắp ở cánh tay run nhè nhẹ

Thần kỳ. (Magic! =))

“Mày là thứ gì?”

Ngữ khí thế mà lại thiên chân thuần túy như của trẻ con.

Lời này là nói với hệ thống.

111  phía trước kêu gào một đống lớn, đều bị ký chủ làm lơ, làm đến nó cơ hồ cho rằng volume hỏng rồi. Hiện giờ rốt cuộc được ký chủ đáp lại một câu, nó đã xúc động đến rớt cả nước mắt.

Nhưng mà không đợi nó tiếp tục cảm động, Chu Viêm lại cho rằng những lời này là nói với gã, tức giận ha một tiếng, ngón tay cái hướng về phía chính mình, khó có thể tin cậu cũng dám như vậy kiêu ngạo: “Mày đang nói chuyện với tao?”

Chung Linh liếc cũng chưa liếc hắn một cái, trực tiếp coi hắn là không khí.

Bị tên mình coi là rác rưởi làm lơ, còn bị nói là cái thứ gì, bản thân Chu Viêm tính tình nóng nảy lập tức huy quyền, phải cho tên  này đẹp mặt, cho cậu ta biết ở đây ai mới là lão đại!

Chung Linh nâng tay phải, liền dễ dàng kiềm chế cổ tay Chu Viêm, lại bị giật một trận điện cao thế. Cơ bắp đau đớn mãnh liệt cứng lại, tâm hệ thống vừa mới buông xuống, lại thấy khóe miệng Chung Linh câu lên, mang theo một mạt đùa dai.

Bang một cái!

Nắm tay Chu Viêm bị nhẹ nhàng gạt ra.

Tay phải bị ngăn cản, chẳng phải cậu còn tay trái sao?

¥#……@%&**

Hệ thống hậu trường hiện ra một đoạn loạn mã, nam chính trong sách tuyệt đối không có phản ứng nhanh nhạy như vậy. Nó đánh một báo cáo lên phía trên, xin kiểm tra lại thân phận ký chủ.

Đồng thời sợ ký chủ lại làm gì chuyện xấu, đem toàn bộ cốt truyện nhét vào đầu ký chủ, tính đem cậu bình tĩnh lại rồi nói.

Một lượng lớn thông tin chui vào trong đầu, Chung Linh đại khái tiêu hóa một chút, biết mình hiện tại là nam chính của một quyển tiểu thuyết, thu phục các thiên kim công tử nhà giàu, lợi dụng tài nguyên và năng lực của bọn họ, hưởng thụ cuộc sống người giàu, đi lên đỉnh nhân sinh.

Kết cục là nam chính thành lập tập đoàn quốc tế,  lũng đoạn tài nguyên địa cầu, trở thành trùm tài chính, hơn nữa nghênh đón con gái duy nhất Vương gia làm vợ, nhưng hồng nhan trong nhà cũng có mà gái xinh bên ngoài cũng không thiếu, sống như thần tiên ngày ngày quay quanh mỹ nữ.

【 Có phải rất tuyệt không, chỉ cần cậu nghe tui nói đi đúng cốt truyện, tương lai không xa, những thứ đó đều sẽ biến thành hiện thực! Có phải rất hấp dẫn không!!!! 】

Hệ thống đắc ý dào dạt, lấy kinh nghiệm của nó, loại kịch bản sảng văn này căn bản là sẽ không có ai cự tuyệt.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chữa bug - Chương 11

  Chương 11 Edit + Beta : Mẩu Cảnh Tây: 【 Ừ, sáng nay tôi tỉnh dậy rời giường thì thấy mây tím ló rạng phía Đông, chớp mắt thông suốt ngộ...